🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 756: Chương 756

Chương 756:

Có chủ nhà Mễ Thanh dẫn đường, cuối cùng Lâm Ngữ Lam cũng không cần tìm tới tìm lui như ruồi bò không đầu. Mễ Thanh dẫn ba người Lâm Ngữ Lam đến nơi ở của mình. Tại nơi này, Mễ Thanh có một căn phòng ngủ riêng. Mặc dù nói là phòng ngủ, nhưng thực tế thiết bị đây đủ như chung cư trong nước, tất cả gia cụ đều đầy đủ, ngay cả phòng thay đồ cũng có.

“Mễ Thanh, sao không thấy bạn của cậu đâu?” Lâm Ngữ Lam kinh ngạc hỏi.

“À, cậu nói Lê Minh hả? Cô ấy xin phép về nhà rồi” Mễ Thanh tùy ý nói, đi vào phòng thay đồ thay một bộ đồ thoải mái hơn.

Trong cung điện hoàng gia này có phòng tiếp khách riêng.

Mễ Thanh bèn dẫn ba người Lâm Ngữ Lam tới phòng yến tiệc.

Trước kia Trương Thác từng tới phòng yến tiệc này rồi.

Chẳng qua lúc đó hoàng gia nước Pháp dùng nghỉ lễ tối cao để chiêu đãi anh, bây giờ anh chỉ đứng trong một phòng yến tiệc rất bình thường mà thôi. Tuy nhiên nói là bình thường, nhưng không phải ai ở nước Pháp này cũng có thể ngồi ở đây, chỉ có một số người mới có tư cách đó.

Đây là một bàn ăn dài, trên bàn đặt đồ đồ ăn tinh xảo. Đây là quốc gia rất coi trọng nghi thức trong bữa ăn. Mễ Thanh đã sớm chuẩn bị bữa tiệc xong, chờ mọi người ngồi xuống, từng món ăn được bưng lên.

Ở hoàng gia, Mễ Thanh cũng rất có địa vị. Mễ Thanh vốn là học trò của bếp trường hoàng gia nước Pháp, lần trước sau chuyến du hành tới Đại Nam, hoàng tử Charles đã hết lời khen ngợi Mẽ Thanh, khiến địa vị của Mễ Thanh càng cao hơn một bậc.

Trong bữa ăn, Mễ Thanh và Lâm Ngữ Lam nói về những chuyện thú vị chung quanh mình. Mễ Thanh phát hiện Lâm Ngữ Lam nói về rất nhiều chuyện, nhưng không hề nhắc tới Trương Thác.

“Ngữ Lam, có phải cậu với Trương Thác cãi nhau không?” Mễ Thanh nhìn qua nhìn lại giữa Lâm Ngữ Lam và Trương Thác.

“Không phải” Lâm Ngữ Lam xấu hổ đáp.

“Trương Thác, anh chọc giận Ngữ Lam hả?” Thấy Lâm Ngữ Lam không trả lời, Mễ Thanh lại nhìn Trương Thác.

Trương Thác gật đầu rồi lại lắc đầu, anh cũng không rõ mình đắc tội Lâm Ngữ Lam ở chỗ nào.

Mễ Thanh quái dị nhìn hai người, không nói gì.

“Mễ Thanh, hình như phòng yến tiệc này không hề mở ra cho người ngoài cơ mà” Bốn người đang hưởng thụ tiệc tối thì một giọng nói không hài hòa vang lên. Một người đàn ông nước Pháp bảnh bao, cao 1m80, vóc dáng như người mẫu bước vào sảnh yến tiệc, nói tiếng Đại Nam không thành thạo.

Thấy người đàn ông này, sắc mặt Mễ Thanh đen sì, nói: “lan, tôi chiêu đãi bạn bè của tôi, hình như chưa tới lượt anh lên tiếng đâu”

“Ôi chúa ơi, Mễ yêu dấu của tôi, chẳng lẽ cô đã quên phòng yến tiệc này chỉ có hoàng gia mới được sử dụng hay sao?” lan nói.

Mễ Thanh nhíu mày. Đúng là phòng yến tiệc này chỉ có hoàng gia mới được quyền sử dụng, nhưng trong hoàng gia thì sớm có quy định bất thành văn, kể cả lúc bạn bè của lan tới đây cũng sẽ chiêu đãi ở nơi này. Quản gia hoàng thất cũng đã nói với họ rằng nếu có bạn bè tới thăm, chỉ cần phòng yến tiệc này bỏ trống thì mọi người đều có thể sử dụng. Bây giờ lan lại nói như vậy, hiển nhiên là muốn gây chuyện.

Còn lý do lan muốn gây chuyện thì Mễ Thanh biết rõ. Sư phụ của cô sắp rời đi, lúc đó sẽ chọn một người đảm nhiệm vị trí bếp trưởng trong đám Mễ Thanh. Có thể nói không ai làm việc ở sau bếp hoàng gia mà không thèm thuồng vị trí này. Mọi người đều muốn tranh thủ.

Lúc trước, lan là người có cơ hội trở thành ứng cử viên nhất. Song khi Mễ Thanh đi Đại Nam một chuyến trở về thì tay nghề nấu ăn của cô đột nhiên tăng mạnh, kể cả cách giải thích một số món ăn thượng hạng cũng khiến sư phụ khen ngợi không thôi. Điều này khiến lan cảm nhận được sự đe dọa rất lớn. Cho nên gần đây lan luôn nghĩ mọi cách gây chuyện của Mễ Thanh. Chuyện hôm nay đối với lan chính là cơ hội. Chỉ cần anh ta xử lý tốt chuyện này, một khi mượn cớ này làm to chuyện thì chắc chăn sẽ thành công bôi nhọ Mễ Thanh.

Mễ Thanh nhìn lan nói: “lan, tôi biết anh có ý gì”

“Tôi thì có ý gì đâu hả Mễ?” lan cười nói: “Chẳng qua tôi nghe nói có người tự tiện sử dụng phòng yến tiệc, cho nên mới tới đây xem thử”

Lan đưa mắt nhìn lướt qua Lâm Ngữ Lam, Trương Thác và Tô My. Khi nhìn Tô My, lan bỗng kêu to: “Người đâu, bắt chúng lại, không được cho ai rời đi!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...