🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2553: Chương 2553

Tất cả logic quan hệ trong đó đều được đám quản lý cấp cao này của học viện nghĩ lại một lần.

Mấy người vừa mới nói muốn khai chiến với Đảo Quang Minh, lúc này đều ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đối mặt với một thế lực như thế, ai dám khiêu chiến chứ?

Tuy hiện giờ mới chỉ có ba người người của Đảo Quang Minh lộ diện sức chiến đấu của mình, nhưng ba người này đã đủ để nghiền ép toàn bộ thành Bắc Hà rồi, lại thêm xung quanh bọn họ còn có người như Hoàng Trạch Minh, hiện tại thành Bắc Hà này hoàn toàn không phải là đối thủ của Đảo.

Quang Minh, ai biết được Đảo Quang Minh này còn có thế lực như thế nào ẩn núp trong bóng tối nữa.

“Không được, chuyện này chúng ta cần phải đi tìm Hoàng Trạch Minh để nói chuyện”

“Đúng thế, đi tìm ông ta, ông ta chính là người có mối quan hệ sâu nhất với người của Đảo Quang Minh”

“Từ chỗ ông ta, chắc hẳn có thể hỏi được tin tức liên quan đến Đảo Quang Minh”

Người quản lý của ba học viện lớn đều cho rằng trước tiên nên đi tìm Hoàng Trạch Minh để tìm hiểu chuyện liên quan đến Đảo Quang Minh, hiện tại bọn họ cũng không dám nhìn thẳng vào Đảo Quang Minh nữa.

Một bên khác, Trương Thác lấy xe của Y Ngọc Điệp về đến nhà, một Y Ngọc Điệp ngạo nghễ trước mặt người khác, thế nhưng khi một mình đối mặt với Trương Thác lại lộ ra cẩn thận từng li từng tí.

“Hôm nay cô cảm thấy như thế nào?” Trương Thác ngồi xuống ghế sofa, lấy mặt nạ xuống cười nói.

“Rất thoải mái!” Sắc mặt Y Ngọc Điệp đỏ lên, trong mắt mang theo sự hưng phấn, hôm nay tát ngài Ngưu mấy cái, mà ngài Ngưu kia chẳng dám ho he gì, thậm chí Y Ngọc Điệp còn kích động đến mức run rẩy.

Cho đến bây giờ Y Ngọc Điệp đều chưa từng nghĩ đến chính mình lại có một ngày giãm ngài Ngưu xuống dưới lòng bàn chân, dù sao trước kia khi mình nhìn thấy ngài Ngưu cũng là cẩn thận từng li từng tí, hoàn toàn không dám tưởng tượng có một ngày thân phận chuyển biến lớn như thế, loại cảm giác này, thật đúng là quá sung sướng, còn có đám truyền thông đáng ghét kia nữa, hôm nay khi cô ta bước chân ra khỏi sòng bạc, đám người kia một chữ cũng không dám hỏi, thậm chí còn chẳng dám chụp loạn, đây mới chính là khí thế, đây mới chính là lực uy hiếp, đây mới chính là cuộc sống.

“Ha ha ha, cảm thấy thoải mái là tốt rồi, nhưng tôi khuyên cô một câu, tuy loại cảm giác này rất thoải mái nhưng tuyệt đối không nên trầm mê bên trong đó, nếu không rất có thể sẽ hủy đi chính mình đấy, tôi còn có việc, tôi nghĩ tiếp theo cô cũng cần phải giải quyết một số việc vặt”

Trương Thác nói xong những lời này thì đứng dậy đi ra ngoài.

Y Ngọc Điệp nhìn máy truyền tin của mình, hôm nay từ sáng đến bây giờ, thời gian dường như rất ngắn, trong máy truyền tin của mình lại có đến hai trăm thông báo, trong đó có không ít nhân vật lớn trước kia luôn cảm thấy chướng mắt với cô ta.

Y Ngọc Điệp mỉm cười xóa bỏ những cuộc gọi lỡ này, cũng không dự định đi quản, bởi vì cô ta tin tưởng, những người này sớm muộn gì cũng sẽ một lần nữa gọi lại, đồng thời cũng sẽ vô cùng hèn mọn và khách sáo.

Y Ngọc Điệp ngồi trên ghế sofa, hai mắt khép hờ, bắt đầu nhớ lại loại cảm giác vừa rồi.

Cho dù là ở nền văn minh nào đi chăng nữa thì quyền tài là thứ rất dễ dàng khiến cho người ta mê say.

Hoàng Trạch Minh ngồi ở trong nhà của mình, nhìn hơn mười người đến trước mặt mình, tất cả đều là quản lý cấp cao của ba học viện.

“Mọi người, tôi cảm thấy chuyến đi này của mấy người có thể là uổng công” Hoàng Trạch Minh tự mình pha trà cho hơn mười người trước mặt.

“Tôi biết vì sao mấy vị lại đến đây, nhưng có rất nhiều thứ tôi không thể nói, cũng không dám nói, chắc hẳn các vị cũng biết, những người như chúng ta nhìn như vô cùng vẻ vang, nhưng ở trước mặt đại nhân Đảo Quang Minh, chúng ta chỉ là một đám kiến hôi mà thôi, chẳng đáng kể gì”

“Ông Hoàng à, ông không thể nói như vậy được. Một quản lý cấp cao của học viện lên tiếng, giọng điệu tỏ vẻ thân thiết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...