🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2494: Chương 2494

Chương 2494:

Linh khí điên cuồng tản ra từ trên người Trương Thác rồi lan rộng ra. Dưới nguồn linh khí điên cuồng này, người đàn ông mặt sẹo và mấy chục tay đàn em, ngay cả đứng cũng chẳng đứng vững được, việc hít thở cũng trở nên khó khăn hơn.

Người đàn ông mặt sẹo hé miệng muốn trả lời, nhưng hoàn toàn không thể phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Lúc này, Trương Thác mới để ý thấy tâm trạng của mình có hơi kích động, nên điều chỉnh tâm tình lại một chút, linh khí điên cuồng đang lan tỏa trong không khí lúc này mới hoàn toàn biến mất.

Người đàn ông mặt sẹo và mọi người như vừa mới phải vận động mạnh, quần áo cả người đều bị mồ hôi thấm ướt nhẹp, áp lực vừa rồi mà Trương Thác mang đến cho bọn họ thực sự quá lớn!

Người đàn ông mặt sẹo thở từng ngụm lớn, vài giây sau, ông ta mới ngẩng đầu lên, đáp: “Trước đó, cậu có thể nói cho tôi biết, người của Đảo Quang Minh các cậu, rốt cuộc dự định làm gì ở trấn Lôi Cực vậy? Với thực lực của các cậu, chắc hẳn có thể dễ dàng hủy diệt trấn Lôi Cực, đúng chứ?”

Trương Thác im lặng không lên tiếng, sao người đàn ông mặt sẹo lại nói ra ba chữ Đảo Quang Minh này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Người đàn ông mặt sẹo nhìn thấy anh không trả lời, ông ta chỉ coi như anh không muốn nói nhiều, sau khi hít một hơi thật sâu, lại tiếp tục nói: “Tôi có thể đoán ra được cậu và Lâm Ngữ Lam có quan hệ, là bởi vì hai người đều bị trấn Lôi Cực truy nã.

Bây giờ hình vẽ của cậu và cô ta vẫn còn đang treo trên cửa lớn của học viện Lôi Cực kia kìa. Lâm Ngữ Lam tự nói bản thân mình tới từ Đảo Quang Minh, cô ta xông vào bãi săn bắn của học viện Lôi Cực, rồi cuối cùng rời đi, mà cậu thì cũng như vậy”

Trương Thác túm cổ áo của người đàn ông mặt sẹo, quát hỏi: “Chuyện xảy ra khi nào? Ngữ Lam từng xuất hiện ở đây khi nào?”

“Đã qua rất lâu rồi” Trên gương mặt của ông ta lộ ra vẻ suy tư: “Chắc hẳn đã qua một tháng rồi thì phải, về phần cụ thể cô ta đi nơi nào, thì tôi cũng chẳng biết. Tôi chỉ biết cô ta đi về phía nam, hơn nữa, người của Hoành Sơn Thất Thái Bảo cũng luôn tìm kiếm cô ta”

“Phía nam” Trương Thác liếc mắt nhìn về phía nam, thả lỏng cổ áo của người đàn ông mặt sẹo ra, rồi định rời đi.

“Người anh em, cậu cứ đi như vậy, chỉ sợ sẽ không thể tìm được người mà cậu muốn tìm đâu” Người đàn ông mặt sẹo nhìn anh rồi lên tiếng: “Cậu đã xông vào bãi săn bắn của học viện Lôi Cực, hiện giờ cả đại khu này đều đang truy nã cậu, bây giờ cậu đi bất cứ nơi nào cũng sẽ bị phát hiện thôi, đến lúc đó, cậu có muốn tìm người đến đâu, thì chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy, nhưng tôi có thể giúp cậu”

Trương Thác hơi nhíu mày lại, lời mà ông ta nói cũng không phải không có lý lẽ. Hiện giờ toàn bộ thông tin đều nằm trong một thiết bị liên lạc, làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ hoàn toàn để lộ tư liệu về mình ra ngoài, thuận tiện là một chuyện, nhưng đồng dạng cũng sẽ không có được sự riêng tư. Một khi bị học viện quấn lấy thì chẳng thiếu sự phiền phức.

Huống chỉ, Trương Thác cũng không cho rằng mình có thế lực tung hoành khắp toàn bộ nền văn minh tâm Trái Đất này, hiện giờ tuy anh không sợ cường giả Khống Linh, nhưng muốn vượt qua cường giả Khống Linh thì vẫn còn khó lắm. Dù sao thì sự tồn tại đến loại cấp bậc đó, có người nào là đồ ngu đâu, mỗi một người đều là trải qua muôn ngàn thử thách, và tôi luyện mà thành.

Trương Thác nhìn về phía người đàn ông mặt sẹo: “Ông cần tôi làm gì cho ông?”

Anh chắc chắn sẽ không ngây thơ cho rằng đối phương sẽ giúp mình.

“Đỉnh núi của chúng tôi đã bị học viện Lôi Cực phá hủy rồi, một nhóm các anh em không có nơi nào có thể đi, nếu muốn tìm một chỗ, thì bây giờ tôi có một sự lựa chọn tốt” Người đàn ông mặt sẹo lên tiếng.

Trương Thác gật đầu, anh biết đối phương muốn mình làm một tay đấm.

“Đi thôi” Trương Thác không nói nhiều lời dư thừa.

Trên gương mặt của người đàn ông mặt sẹo hiện ra vẻ vui mừng, lập tức đi dẫn đường.

Trương Thác đi ở bên cạnh ông ta, bắt đầu nói lời khách sáo: “Nghe nói gần đây, Hoành Sơn Thất Thái Bảo gây chuyện ầmĩ vô cùng, rốt cuộc họ có lai lịch gì vậy?”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...