🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2385: Chương 2385

Chương 2385:

“Yên tâm đi, anh cũng sẽ chết thôi” Trương Thác chắp hai tay lại, tay cầm thần kiếm màu tím, đâm về phía hai người, mà anh cũng đuổi theo vào thành cổ.

Trương Thác tu luyện tới Diệt Thế Đồ Lực, ý chí được tăng thêm, lúc này trong lòng anh có một cảm giác dữ dội, mà lại còn bị hai người Andre công kích bằng ngôn từ, anh căn bản không quan tâm tới điều gì khác nữa ngoài chuyện phải đâm hai người.

Thân kiếm màu tím lan tràn khắp thành cổ, khóa xích trong thành cổ đều bị cắt đứt hết, một vài tòa tháp cao bị dòng khí hung dữ làm cho sụp đổ, bắt đầu đổ xuống.

Nhìn những tòa tháp đó sụp đổ, trong lòng Andre cực kì vui vẻ, nhiệm vụ mà chủ thượng giao cho anh ta đó chính là việc này, khiến Trương Thác phá huy những tháp trấn quỷ!

Mỗi một tòa tháp bị sụp đổ, sự hưng phấn trong lòng Andre càng tăng thêm, cảm xúc của anh cũng vì đó mà kích động.

“Trương Thác, anh chỉ có chút thực lực này thôi sao?

Nếu như chỉ có như vậy thì đừng trách tôi chơi đùa với vợ anh nhé, ha ha ha!” Andre lại lần nữa cười to.

“Khẩu Hải không thể mang tới cho anh chút điểm tốt nào của tính bản chất hết” Trương Thác cười khinh bỉ, một con mãnh hổ màu tím từ phía sau Trương Thác bổ nhào ra, gầm lên một tiếng.

Mãnh hổ xông ra khỏi thùng máu, xông về phía Andre.

Ban đầu Trương Thác vào Cung Thần là dựa vào thần chí Diệt Tự, một thanh kiếm có thể cắt được gỗ khô, hôm nay anh quyết tâm phải giết được Andre, Andre lại có thể chống cự được bao lâu? Nếu như ở bên ngoài thì sợ rằng anh ta đã bị Trương Thác giết rồi.

“Sao nào!” Andre nhìn mãnh hổ màu tím kia, gầm lên một tiếng.

“Còn thiếu một chút” Mại Lạc cắn răng, đối diện với đòn công kích của Trương Thác, anh ta vô cùng tốn sức, chỉ có thể dựa vào Huyền cảnh mà lẩn trốn, nhưng cứ như vậy thì vẫn bị thương, phía sau đã rách một mảng to rồi, suýt chút nữa đã lấy cả mạng anh ta.

Mại Lạc đang nói thì nghe thấy một âm thanh cực lớn, tòa tháp phía sau anh ta đổ rầm xuống.

!” Mại Lạc hưng phấn gào lên một tiếng: “Tổ Lâm!”

“Tới đây!” Tổ Lâm và Châu Ninh chẳng biết đã tới trước cửa thành cổ từ khi nào, trong tay Tổ Lâm cầm một cái đ ĩa đá, cái đ ĩa đá này chính là cái đ ĩa mà ban đầu Hạ Hòa Mi bán đấu giá nhưng bị Phản Tổ Minh cướp đi mất.

Tổ Lâm ra sức ném cái đ ĩa đó lên không trung, chỉ thấy đ ĩa đá lại dừng ngay giữa không trung, cả thành cổ, tất cả tháp trấn quỷ trong thành cổ đều phát ra ánh sáng màu đỏ, sau đó, những ánh sáng này tụ lại về phía đ ĩa đá.

Lúc này, trên người Trương Thác cũng xuất hiện ánh sáng màu đỏ.

Thần kiếm màu tím lan tràn khắp bầu trời, mãnh hổ màu tím xông tới trước mặt Andre vào lúc này đột nhiên biến mất hết.

“Chuyện này!” Trương Thác kinh ngạc nhận ra, anh lại không khống chế được mình nữa.

“Trương Thác, có lúc thật sự không biết anh rốt cuộc đã đạp phải bãi phân chó nào, nhưng cũng mau có anh mới có thể khiến kế hoạch của chúng tôi tiến hành thuận lợi như vậy”

Ninh Châu đứng bên cạnh Tổ Lâm nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, vẻ mặt vô cùng hài lòng: “Anh lại có thể bị tà thần chọn làm vật dẫn, không thể không nói, đây là vinh hạnh của anh, thế nhưng đáng thương thay, hồn thiên lớn mạnh nhất của đất trời lại ám lên người anh, anh không biết rằng đây cũng là một loại bi thương sao, thế nhưng hôm nay anh may lắm mới chứng kiến được tất cả điều này đấy”

Sắc đỏ trên người Trương Thác càng ngày càng đậm hơn, giống như có một bàn tay to đang moi hết sắc đỏ trên người anh ra. Lúc này, Trương Thác cảm thấy có vô số cây kim đang đâm lên đầu mình, khiến anh cảm thấy đầu như muốn nứt ra.

“Ninh Châu, vật dẫn đâu!” Andre hét lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...