🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2283: Chương 2283

Chương 2285:

Cơn gió này chỉ nổi lên trong vài giây, khi bọn họ mở mắt ra lần nữa, Trương Thác, người bị thanh kiếm xương đóng đinh trên mặt đất đã biến mất, cùng biến mất với anh còn có thanh kiếm thanh kiếm xương trắng của Xương Rồng. Chỉ có máu sót trên mặt đất, chứng tỏ rằng vừa rồi có ai đó đã bị đóng đỉnh ở đây.

“Người đâu!” Xương Rồng vô cùng ngạc nhiên, ông ta ngay lập tức nhìn Lanny và Kim Đông Tứ.

Tương tự như vậy, Lanny và Kim Đông Tứ cũng nhìn Xương Rồng, cả hai đều cho rằng vừa rồi là đối phương động tay động chân.

Người đàn ông xuất hiện tòa tháp cũ nói: “Không biết là người bạn cũ nào đến đây, Cổ Vũ Thanh không thể tiếp đón từ xa, xin thứ lỗi.”

Khi người này nói, mắt ông ta không ngừng quét xung quanh.

Giữa đất trời, vẫn không có tiếng đáp lại.

Sâu dưới lòng đất ở Đảo Quang Minh, có một cái cạm bãy địa ngục tối tăm.

“Đại ca, chuyện gì xảy ra vậy? Chị Po nói anh vội vàng chạy ra ngoài!” Một nhóm đàn ông thấp bé vội vàng chạy ra khỏi biệt thự mà họ tự tay xây dựng, nhìn thấy Huyền Thiên Lân đang đứng trước cửa biệt thự.

Huyền Thiên Lân giơ tay: “Nhận được một cuộc gọi.”

“Xảy ra chuyện gì rồi?” Chị Po cũng tỏ vẻ khó hiểu, những người như bọn họ đã lâu không thấy Huyền Thiên Lân tỏ ra lo lắng, chẳng lẽ cái cạm bẫy địa ngục này đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Huyền Thiên Lân gật đầu thở dài: “Các người tự mình nhìn đi”

Huyền Thiên Lân nói xong liền cất bước đi sang một bên, bước này khiến cho đám người chị Po trợn tròn mắt, sau đó nhìn rõ ràng, trong con ngươi mỗi người đều tràn ngập một loại bạo ngược cùng tức giận, sau khi Huyền Thiên Lân bước sang một bên bọn họ nhìn thấy Trương Thác cả người đầy máu.

Lúc này Trương Thác vẫn giữ tư thế quỳ trên mặt đất, thanh kiếm bằng xương vẫn xuyên qua người anh, hai cánh tay buông thõng xuống, hai lỗ trên vai không còn máu chảy ra nữa, đầu rũ xuống yếu ớt, từ đầu đến chân không còn sức sống.

“Tôi nhận được cuộc gọi từ người tên Pease ở trên, nhưng ông ta không thể giúp tôi mở cấm chế từ bên ngoài. Tôi chỉ có thể sử dụng một số phương pháp đặc biệt. Việc này cứ giao cho mấy người, tôi phải điều chỉnh một chút” Huyền Thiên Lân nhanh chóng giải thích, sau đó sải bước đi sang một bên ngồi xếp bằng.

Chị Po và những người khác nhanh chóng vây lấy Trương Thác, nhìn thấy Trương Thác như vậy, trong mắt bọn họ đều có sự tức giận và đau lòng, không biết bắt đầu từ khi nào, bọn họ đã coi Trương Thác như con ruột của mình rồi, còn đã giao bản thân mình cho người này, điều vui vẻ nhất của họ là khi đứa trẻ này có thể quay lại đây thăm bọn họ.

Lần trước khi chia xa, đứa trẻ này đã làm một bàn thức ăn ngon cho chính mình và những người khác, bọn họ thề rằng đó là bữa ăn ngon nhất mà bọn họ đã ăn trong vài trăm năm qua.

Nhưng lần gặp lại này, lại trở thành như vậy.

Chị Po run rẩy đưa tay ra, nhưng không dám động vào.

Trương Thác, sợ chính mình đụng phải sẽ cắt đứt hoàn toàn tính mạng của đứa nhỏ này.

“Làm sao đây! Làm sao đây! Làm sao đây!” Chị Po không ngừng hô.

Một người đưa tay ra vỗ vỗ vai chị Po khuyên: “Chị Po, chị đừng kích động”

“Tôi làm sao có thể không kích động!” Chị Po hất tay người kia ra, kêu to: “Anh nói cho tôi biết! Tôi làm sao có thể không kích động! T: Trên mặt chị Po đã có một hàng nước mắt như pha lê.

“Tôi…” Người khuyên chị Po mở miệng, không biết nên nói cái gì, anh ta nắm chặt năm tay, nếu có thể thoát ra khỏi cái lồng này, anh ta sẽ băm kẻ làm tổn thương Trương Thác thành trăm mảnh!

Một lão già tóc hoa râm quan sát tình huống của Trương Thác, hưng phấn nói: “Còn có thể cứu, nhanh lên, cõng cậu †a về!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...