🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2032: Chương 2032

Chương 2032:

Nhìn thấy một thanh niên như Trương Thác được nhận xẻng vàng, rốt cuộc có người không nhịn được hỏi: “Anh ta là ai? Tại sao lại trao giải thưởng này cho anh ta! Tôi cần một lời giải thích!”

“Đúng, cần một lời giải thích!”

Có người mở lời, người khác lập tức đồng ý, trong chốc lát, vô số thanh âm yêu cầu giải thích vang lên.

“Mọi người đừng lo lắng” Giọng của ban giám khảo lại vang lên qua micro: “Mọi người nhầm rồi, anh ấy không phải người chiến thắng Giải thưởng đầu bếp danh giá”

Nghe đến đây, nhiều người lập tức thở phào nhẹ nhõm, nếu như một thanh niên như vậy thực sự đoạt được giải thưởng đầu bếp danh giá, quả thực là không hợp lý.

Trong mắt chị Tuệ lóe lên một tia khinh thường, nhìn về phía Trương Thác, khinh thường nói: “Cậu có vấn đề về não sao, cũng chẳng phải là giải thưởng của cậu, cậu làm vậy là sao chứ”

Trương Thác cầm lấy cái xẻng vàng trong tay, nhún vai, trả lời chị Tuệ: “Giải thưởng không phải trao cho tôi, nhưng tôi là người trao nó đi”

Người trao giải?

Chị Tuệ sửng sốt trước những gì Trương Thác nói.

Lúc này, giọng của ban giám khảo lại vang lên: “Mọi người, bây giờ, tôi muốn giới thiệu với mọi người, người trao Giải thưởng Đầu bếp Danh Giá, anh Trương! Như chúng ta đã biết, Giải thưởng Mountbatten là giải thưởng cao quý nhất trong giới đầu bếp. Cái tên này đã được đặt theo tên của đầu bếp bậc thầy Mountbatten. Trước kia, sư phụ Mountbatten đã từng đi sang phương Tây. Cách đây vài năm, mọi người hẳn đã nghe nói rằng có một chàng trai trẻ đến từ Đông Hòa đã hoàn thành món ăn có trong bức thư tuyệt mệnh của sư phụ Mountbatten tại cuộc thi nấu ăn Mountbatten, đây có thể được coi là một màn ảo thuật của thế giới ẩm thực. Người đàn ông trẻ tuổi ấy, chính là người đang đứng trước mặt mọi người đây, anh Trương!”

Những gì ban giám khảo nói giống như đập một tảng đá vào mặt hồ phẳng lặng, có thể nói là làm khắp nơi dậy sóng.

Có người không thể tin, có người ngưỡng mộ, lại có người ánh mắt rực lửa, vào giây phút này, đều dồn về phía Trương Thác.

Không ai nghĩ ban giám khảo lại có thể nói đùa mọi người trong tình huống như thế này, vì thế những gì anh ta nói đều có thể là sự thật. Cuộc thi nấu ăn Mountbatten vào thời điểm đó đã được lưu truyền khắp nơi như một câu chuyện lý thú, rất nhiều người biết đến. Những người liên tục nhìn một cách khó tin đều không ngờ rằng họ có thể được chứng kiến một huyền thoại trong giới ẩm thực đang đứng trước mắt mình.

Các giám khảo tiếp tục phát biểu: “Vốn dĩ, Giải thưởng Mountbatten, đã phải được đặt theo tên của anh Trương ngay từ thời điểm đó, nhưng anh Trương đã từ chối vinh dự và chỉ yêu cầu cuộc thi nấu ăn Mountbatten tiếp theo phải được tổ chức vào mùa hè năm nay, Giải thưởng Đầu bếp Danh giá cũng sẽ do chính tay anh Trương trao tặng!”

Trương Thác giơ cái xẻng vàng lên, đưa cho ông Đổng đang ngồi bên cạnh, cười nói: “Ông Đổng, chúc mừng”

Nhìn cái xẻng vàng mà Trương Thác đưa cho, ông Đổng vẫn không khỏi bàng hoàng, dĩ nhiên là đã từng nghe nói về tài nấu nướng của một thanh niên ở Đông Hòa khi đạt đến cảnh giới tưởng tượng của sư phụ Mountbatten, nhưng ông cũng không bao giờ ngờ được, anh, một trong những người phụ bếp sau trên tàu của mình lại chính là người đó!

Trương Thác đứng trước mặt khiến ông Đổng nhất thời không thóat khỏi sự sửng sốt.

Vẻ mặt chị Tuệ lập tức trở nên khó coi, khi biết tên này không phải người được trao giải, chị ta đã thỏa sức châm biếm, không ngờ rằng người này lại có địa vị cao như vậy, tuy rằng không biết nấu ăn nhưng chỉ ta đã đi theo làm người của ông Đổng nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng nghe nói qua, chị †a cũng hiểu được vị thanh niên trong Đông Hòa mà giám khảo nói có ảnh hưởng như thế nào trong giới ẩm thực.

“Ông Đổng, đừng thất thần nữa, mau lên nhận giải!” Ban giám khảo nhìn bộ dạng sững sờ của ông Đổng, lại bật cười, từ lâu đã mong rằng ông Đổng sẽ phản ứng theo nhiều cách.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...