🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1935: Chương 1935

Chương 1935:

Trương Thác sửng sốt, gật đầu đáp: “Đúng vậy. Cấm chế này được khắc trong một ngọn tháp, mà nơi đó có hàng trăm ngọn tháp giống vậy”

“Tháp?” Huyền Thiên Lân lập tức nghiêm túc: “Tháp trông như thế nào?”

Trong văn hóa của nhiều quốc gia, tháp đại biểu cho sự trấn áp ma quái. Khi Huyền Thiên Lân thấy bức ảnh quan sát địa cung mà Trương Thác gửi tới, vẻ mặt Huyền Thiên Lân càng thêm ngưng trọng.

“Trương Thác, cậu hãy nghe tôi nói, bất kể xảy ra chuyện gì thì cậu cũng không được tới nơi này nữa!” Giọng điệu của Huyền Thiên Lân vô cùng trịnh trọng: “Trong tháp khắc họa đại trận tam thập lục thiên cương, tôi còn tưởng đại trận này dùng để trấn áp tà túy, nhưng bây giờ xem ra đại trận này chỉ dùng để gia cố thân tháp, khiến tháp không bị tan rã.

Cấm chế thực sự là những ngọn tháp này! Từ trong bức ảnh này tôi không tài nào thấy rõ trận hình cụ thể, nhưng chỉ dựa theo một góc cũng có thể đoán được chút ít, cậu không được phép tiếp xúc với nó nữa!”

“Tiền bối Huyền Thiên Lân, lăng mộ này đã tồn tại gần tám trăm năm, cho dù là tám trăm năm trước nó từng trấn áp thứ gì thì tới bây giờ còn có thể sống sót được hay sao?”

“Trương Thác, cậu đừng khinh thường thế giới này”

Trương Thác kết thúc cuộc trò chuyện với Huyền Thiên Lân. Lời nói của Huyền Thiên Lân đã mang lại lượng tin tức khổng lồ cho Trương Thác. Nếu bên dưới địa cung đó đang trấn áp thứ gì đó khiến mình cảm thấy khó chịu sợ hãi, chỉ muốn thoát khỏi địa cung thì chính thứ đó đã khiến mình sợ hãi ư?

Huyền Thiên Lân bảo mình không được lại gần địa cung nữa, Trương Thác ghi nhớ trong lòng. Anh tin tưởng Huyền Thiên Lân tuyệt đối, ông ấy sẽ không làm hại mình.

Sau khi Trương Thác hoàn toàn bình tĩnh lại thì đã là bảy giờ sáng. Bầu trời tây bắc đã hơi phát sáng, dân cư vừa chìm vào giấc ngủ không lâu lại thức dậy, chuẩn bị nghênh đón một ngày làm việc mới.

Trương Thác về tới nhà, rửa mặt qua loa, đang định vào phòng ngủ thì thấy cửa phòng ngủ mở ra, Lâm Ngữ Lam ra dấu im lặng cho Trương Thác.

“Chồng, tối qua Mễ Thanh ngủ chung với em, cô ấy mới ngủ thôi, đừng đánh thức cô ấy” Lâm Ngữ Lam nói rồi thè lưỡi với Trương Thác. Vẻ mặt đáng yêu của cô khiến cảm xúc tăm tối của Trương Thác đều tan biến.

“Sao bây giờ mới ngủ?”

“Chuyện hôm qua làm cô ấy sợ hãi” Lâm Ngữ Lam rót một ly nước ấm cho Trương Thác. Trương Thác ngẫm lại thấy cũng đúng, tiếp nhận ly nước ấm của Lâm Ngữ Lam.

“Chồng ơi, anh ra ngoài suốt đêm như thế, không gặp phải chuyện gì chứ?” Lâm Ngữ Lam lo lắng hỏi. Cô biết thân phận của Trương Thác, cũng biết Trương Thác đang đối mặt với cái gì.

Trương Thác cười xoa đầu Lâm Ngữ Lam: “Em đừng quên chồng em là ai, sao có thể xảy ra chuyện? Em mau ngủ đi, nghỉ ngơi cho khỏe, trời sáng còn phải đi chúc mừng ngày lễ với bọn nhỏ nữa”

“Vâng” Lâm Ngữ Lam gật đầu. Trương Thác suốt đêm tới mức đó?”

Tối qua Thiên Toàn ra tay với Trương Thác trước.

Trương Thác không chịu khống chế đánh trá, hai người đối chọi một chưởng, Trương Thác không cho rằng một chưởng của mình có uy lực lớn cỡ nào, nếu vì thế mà làm cho Thiên Toàn bị thương thì chỉ có thể nói Thiên Toàn quá yếu. Nhưng Thất Tinh Bắc Đẩu của Cửu Cục còn có địa vị trên cả Kiểm Soát Sử, sao có thể yếu ớt?

Bạch Bào Khách cười gượng: “Sư thúc, ngài biết rồi đấy, người của chính phủ ấy mà, không chịu nổi thiệt thòi, chút chuyện cỏn con cũng phải làm quá lên. Nếu ngài đá xéo ông †a một câu thì ông ta thậm chí có thể đổ tội cho ngài sỉ nhục toàn bộ Cửu Cục”

Trương Thác cười khẽ: “À, tôi hiểu rồi, đám bảo thủ đó định làm gì?”

“Họ… Họ…” Bạch Bào Khách khó xử nói: “Họ muốn ngài công khai xin lỗi, sau đó chịu tiền bối Thiên Toàn một chưởng”

“Được” Trương Thác đáp không hề do dự: “Cậu kêu họ chờ tôi ngoài ngoại ô.”

“Hả?” Bạch Bào Khách rất ngoài ý muốn vì câu trả lời của Trương Thác.

“Cậu cứ nói thế với họ” Trương Thác nói, không chờ Bạch Bào Khách trả lời đã cúp máy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...