🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1609: Chương 1609

Chương 1609:

Những tên vây xung quanh cứ tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, chẳng ai dám xông lên đầu tiên.

“Lên hết cho tao! Ai giết được nó tao cho người đấy ba trăm triệu!” Cậu trai bị Trương Thác đạp bay ngược ra ngoài rống lớn lên.

Ba trăm triệu, nếu là trước đó thì những tên này sẽ chen lấn xô đẩy mà xông lên, nhưng bây giờ bọn chúng thật sự rất Sợ.

Từ lúc bắt đầu đánh nhau đến giờ, Trương Thác đã bị trúng mấy chục gậy, nhưng lại chẳng hề hấn gì, trái lại còn càng đánh càng hăng. Khí thế ấy khiến cho mấy tên côn đồ hoàn toàn sợ hãi.

“Tới đi” Trương Thác ngoắc ngoắc ngón tay.

“Đủ rồi anh cả!” Một bóng người đột nhiên len vào trong đám người, vọt tới trước mặt Trương Thác.

“Tất cả cút ngay lập tức, đừng lởn vởn ở đây nữa!” Alex nhảy từ trên một cái bục cao xuống, hét lớn một tiếng. Thân hình anh ta cao lớn, làn da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn, mang theo sự uy hiếp, một tiếng thét này gần như là giải thoát mấy tên côn đồ kia, khiến đám côn đồ thoáng cái đã chạy tan tác.

Đám người Vị Lai và Nguyệt Thần cũng đều xuất hiện.

Sau khi bọn họ rời khỏi căn nhà kia thì cũng không đi xa.

“Không đúng, tình hình của anh cả không bình thường!”

Bạch Trình nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu kia của Trương Thác, nét mặt lo lắng.

Trương Thác thở hổn hển, hai mắt không ngừng quan sát chung quanh.

*Wị Lai, đưa thuốc an thần cho tôi!” Bạch Trình duỗi tay ra phía sau, Vị Lai thuận thế lấy ra một ống tiêm, để vào tay Bạch Trình.

Bạch Trình cũng không thèm nhìn lấy một cái, cầm ống tiêm đâm vào cổ Trương Thác.

Mặc dù Bạch Trình đã dùng hết tất cả sức lực mới có thể đâm được đầu kim tiêm vào trong da thịt Trương Thác.

Những gậy gộc bình thường trước đó vốn không thể tạo ra bất kỳ thương tổn nào cho Trương Thác, thậm chí ngay cả cảm giác đau đớn cũng chẳng có dù chỉ một chút.

Dưới tác dụng thuốc an thần của Vị Lai, hô hấp của Trương Thác dần bình thường trở lại, đôi mắt đỏ ngầu kia của anh cũng dần dần khôi phục vẻ bình thường.

Nhìn thấy một màn này, Bạch Trình nhẹ nhàng thở ra. Anh †a không trông mong thuốc an thần này có thể khiến Trương Thác như thế nào, chỉ cần giảm bớt được sự nóng nảy trong người Trương Thác là tốt rồi.

Trương Thác lắc lắc đầu, nhìn thấy đám người Bạch Trình ở trước mặt, ánh mắt lộ ra sự khó hiểu: “Sao mấy người lại ở đây?”

Một câu hỏi đơn giản này của Trương Thác cũng khiến đám người Bạch Trình kinh ngạc.

“Bọn tôi?”

Bạch Trình quay đầu nhìn đám người Vị Lai. Vị Lai không nói gì, nhẹ lắc đầu với Bạch Trình.

“Anh cả uống rượu cũng chẳng rủ bọn em. Nào nào, chúng †a cùng uống đi” Hải Thần bước đến, ôm bả vai Trương Thác đi sang bên kia.

Những người còn lại nhìn bóng lưng Trương Thác, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng. lúc nãy đám người bọn họ xuất hiện quang minh chính đại như thế, sao anh cả lại không phát hiện ra?

Lại nói Trương Thác mạnh mẽ đến mức này, cho dù đang trong lúc chiến đấu kịch liệt có một, hai người tiếp cận thì cũng có thể phát hiện đầu tiên.

Nhưng tình huống như vừa rồi, nhiều người cùng xuất hiện như thế mà mãi sau Trương Thác mới phát hiện ra? Đối với loại cao thủ như Trương Thác mà nói, chuyện này hoàn toàn không có khả năng.

Bạch Trình nhìn về phía Vị Lai, lên tiếng nói: “Vị Lai, cậu nói thật cho tôi biết đi, lúc trước ở trong phòng thí nghiệm trên đảo rốt cuộc có kiểm tra ra cái gì cho anh cả không?”

Vị Lai theo bản năng nghĩ tới luồng khí xoáy màu đỏ trong bụng Trương Thác, cô ta há miệng thở dốc rồi lại lắc lắc đầu, không nói tiếng nào.

“Đi thôi” Vị Lai thở dài bất đắc dĩ, sau đó nhìn về phía Ferreth: “Bây giờ người đó đang ở Thành Đô à? Mau tìm anh ta tới xem cho anh cả.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...