🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1537: Chương 1537

Chương 1537:

Thân là tổng giám đốc của một công ty chục ngàn tỷ, việc gì Lâm Ngữ Lam cũng đều tự thân đi làm, cũng coi như cực kỳ hiếm có.

Sau khi nhìn thấy Trương Thác đi vào phòng làm việc, Lâm Ngữ Lam lập tức bỏ công việc trên tay xuống, đứng lên: “Về rồi à? Cả đêm mệt mỏi lắm rồi đúng không?”

“Cũng không mệt lắm” Trương Thác vẫy tay, ngồi lên chiếc ghế sofa mềm mại trong phòng làm việc.

Chuyện tối qua, ngoại trừ lúc ba bên đàm phán hơi khiến người ta cảm thấy hơi mệt mỏi, thì càng nhiều hơn, là Trương Thác một mình suy nghĩ vớ vẩn cái gì đó.

Lâm Ngữ Lam đi về phía sau lưng Trương Thác, đặt hai tay lên vai của Trương Thác, nhẹ nhàng xoa nắn.

Trương Thác đã sớm trở thành chủ của gia đình này, không phải là anh dồn hết tâm trí dẫn dắt gì đó đến chủ quyền, mà là cảm giác an toàn và tinh thần trách nhiệm mà anh lúc nào cũng biểu hiện ra bên ngoài, khiến cho Lâm Ngữ Lam chủ động muốn dựa dẫm vào.

“Cả đêm không về, hay là ngủ một giấc trước đi?” Lâm Ngữ Lam nhẹ giọng nói.

“Không cần, hôm nay còn một số chuyện cần xử lý, vợ à, anh nhớ trước đây em nói có vài miếng đất muốn đấu giá đúng không?” Trương Thác quay người lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Ngữ Lam, hỏi.

“Ừm” Lâm Ngữ Lam gật gật đầu: “Chúng ta hợp tác với tổng giám đốc Tân, qua cuối năm, thì phải mở rộng thị trường rồi, bây giờ cần thu hồi một số vốn, đúng là có vài miếng đất xây dựng cần bán đấu giá.”

“Vậy thì quyết định ngày hôm nay đi, đúng lúc đem miếng đất ở Viện mồ côi cũ bên đó cũng treo ra ngoài bán, ngày nào cũng đặt dưới tên của chúng ta cũng không phải chuyện tốt”

“Được” Lâm Ngữ Lam cũng không hỏi tại sao, liền lập tức đồng ý.

“Đúng rồi vợ à, có một người họ Ngô đến trả lại đất, anh giúp em đồng ý với anh ta rồi, tối nay miếng đất đó của anh ta cũng đấu giá chung luôn, đến lúc đó chúng ta trả theo như giá khi mua của anh ta là được rồi, một chút nữa có lẽ thư ký Lý sẽ đem tài liệu của miếng đất đó đến cho em” Trương Thác nói với Lâm Ngữ Lam chuyện vừa rồi.

“Được, những chuyện này anh quyết định rồi thì không cần nói với em nữa đâu” Lâm Ngữ Lam gật đầu: “Em đi rót ly nước nóng cho anh, anh nghỉ ngơi một chút trước đi”

Trương Thác bày ra một tư thế thoải mái nằm lên sofa.

Sau khi Lâm Ngữ Lam rót một ly nước nóng đến, lại quay về bàn làm việc xử lý giấy tờ.

Trương Thác nửa nằm trên sofa, nhìn người phụ nữ nghiêm túc làm việc trước mặt mình, cảm thấy thỏa mãn cực kỳ, dần dần, cơn buồn ngủ ập đến, Trương Thác nhắm mắt lại.

Thời gian trôi qua trong giấc ngủ, Trương Thác mở mắt ra, bị đánh thức bởi một trận tranh cãi.

“Tôi nói này tổng giám đốc Lâm, chúng tôi và lão Ngô, đều là bạn cũ với cô, chúng ta hợp tác với nhau không chỉ một lần, tại sao bên lão Ngô có thể hoàn lại, mà chúng tôi lại không được?”

“Bởi mới nói, tổng giám đốc Lâm, không có chuyện làm ăn kinh doanh như các cô đâu.”

“Miếng đất của tôi cũng nhiều hơn sáu mét vuông!”

“Đất của tôi thiếu mất ba mét vuông, cũng hợp lý để hoàn lại chứ”

Từng trận tranh cãi vang lên từ cửa phòng làm việc của Lâm Ngữ Lam, Trương Thác mở mắt ra, xem thời gian, thấm thoát, đã là bốn giờ chiều rồi.

Vươn vai một cái, Trương Thác từ trên sofa ngồi dậy, đi về phía cửa lớn phòng làm việc.

Vừa mở cửa phòng làm việc ra, Trương Thác liền thấy Lâm Ngữ Lam đang đứng quay lưng về phía mình, ở trước mặt Lâm Ngữ Lam, tổng cộng có bảy tám người vây quanh, có nam có nữ, trên tay mỗi người đều cầm một bản hợp đồng mua đất, âm thanh vừa rồi, là từ trong miệng của bọn họ phát ra.

Lâm Ngữ Lam nghe thấy tiếng cửa vang lên từ phía sau lưng mình, quay người lại, áy náy nói với Trương Thác: “Chồng à, làm ồn đến anh rồi”

“Không sao” Trương Thác vẫy vẫy tay, tỏ ý không để ý, sau đó nhìn bảy tám người trước mặt mình một cái, lên tiếng nói với Lâm Ngữ Lam: “Bọn họ đều đến để hoàn lại đất sao?”

Lâm Ngữ Lam nhẹ nhàng gật đầu.

“Đều là đất gần Viện mồ côi cũ sao?”

“Đúng rồi, đều là đất xung quanh”

“Vậy thì cho bọn họ hoàn lại đi!” Trương Thác vẫy tay: “Không phải lúc nấy bọn họ nói đã cho tổng giám đốc Ngô hoàn lại rồi hay sao, cứ theo như bản thỏa thuận đã ký với tổng giám đốc Ngô, toàn bộ đều cho bọn họ ký tên, tối nay cùng đem đi bán đấu giá, đợi sau khi bán ra thì thu mua về theo giá cả mà lúc đầu bọn họ mua”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...