🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1491: Chương 1491

Chưogn 1491:

Ngay khi Trương Thác chuẩn bị cẩn thận nghiên cứu ba món đồ nay thì đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

“Tổng giám đốc Trương anh có ở bên trong không?”

Ngoài cửa vang lên giọng nói của An Đông Hưng.

Trương Thác cất kỹ ba món đồ rồi mở cửa phòng thấy An Đông Hưng cũng đã thay một bộ quần áo thoải mái đứng ở trước cửa.

“Ngai An đã nghỉ ngơi xong nhanh như vậy sao?”

“Vẫn chưa nghỉ ngơi” Trên mặt An Đông Hưng lộ ra vẻ mỏi mệt, nhưng càng hưng phấn nhiều hơn: “Tổng giám đốc Trương tôi đã điều tra được, nhóm người kia chuẩn bị bán cái vạc kia ở thành phố Lỗ Lang, họ đã nghỉ ngơi hai ngày, ngày mai sẽ là ngày họ bán cái đỉnh theo hình thức bán đấu giá”

“Ồ?” Khóe miệng Trương Thác hiện ra một nụ cười đầy ẩný.

“Tổng giám đốc Trương địa điểm của cuộc bán đấu giá hiện đã rõ ràng, anh có muốn đi xem một chút hay không?”

Trên mặt An Đông Hưng lộ ra vẻ mong chờ: “Về chuyện tiền hoa hồng anh cứ thoải mái lên tiếng”

Trương Thác suy nghĩ một chút rồi nói: “Đi xem địa điểm trước đã”

“Được, tổng giám đốc Trương vậy tôi xuống dưới lầu chờ anh” An Đông Hưng nói rồi quay người rời đi.

Trương Thác đóng cửa phòng, cửa phòng vừa mới đóng điện thoại mà Trương Thác đặt ở trong phòng tắm vang lên.

Trương Thác đi tới phòng tắm cầm điện thoại di động lên.

“Đại nhân đã điều tra rõ ràng không có bất kỳ thế lực ngầm nào liên hệ với An Đông Hưng, An Đông Hưng chỉ ủy thác cho một người bạn của anh ta ở thành phố Lỗ Lang, chúng tôi đã kiểm tra thông tin của người đó, rất sạch sế!”

Anh đưa tay sờ khóe miệng, anh đặc biệt cho người theo dõi An Đông Hưng xem có thế lực ngầm nào liên hệ với An Đông Hưng hay không, cuối cùng lại nhận được một kết quả như vậy, An Đông Hưng này làm việc thực sự rất là cẩn thận!

Trương Thác cất điện thoại di động vào trong túi quần, anh không thấy trên danh sách cuộc gọi có dấu đỏ cho thấy có người gọi nhỡ, chưa tiếp điện báo người, người gọi nhỡ là Từ Uyên đang đi học ở Châu Xuyên.

Đợi sau khi Trương Thác đi vào đại sảnh của khách sạn phát hiện An Đông Hưng đã đợi ở đại sảnh, bên cạnh An Đông Hưng còn có một người phụ nữ trẻ, người phụ nữ này khoảng hai lăm hai sáu tuổi, trạc tuổi với Trương Thác.

Trương Thác vừa nhìn đã phát hiện mặc dù người phụ nữ này ăn mặc tùy ý, nhưng cả người từ trên xuống dưới đều là nhãn hiệu cao cấp, quần áo ở trên người ít nhất cũng phải hơn năm mươi nghìn nhân dân tệ.

Dáng dấp của người phụ nữ rất xinh đẹp, mái tóc dài buông xõa sau đầu, một đôi mắt to giống như biết nói chuyện.

Ngay khi Trương Thác quan sát người phụ nữ này cùng lúc đó người phụ nữ này cũng đang quan sát Trương Thác.

“Đây, Thanh Mai, giới thiệu cho em này, vị này chính là Tổng giám đốc Trương – Trương Thác đấy, đừng nên nhìn Tổng giám đốc Trương và em chỉ lớn hơn vài tuổi, thực lực của anh ấy chính là mạnh mẽ hiếm thấy đấy” An Đông Hưng lên tiếng: “Tổng giám đốc Trương, đây là em gái của tôi, An Thanh Mai”

“Ha ha, Giám đốc An, tên cả nhà anh đều rất thơ đó nha”

Trương Thác khẽ cười một tiếng, vươn tay ra với An Thanh Mai: “Xin chào, cô Thanh Mai.”

An Thanh Mai nhìn tay đang vươn ra của Trương Thác, cũng không để ý tới, mà là hai tay khoanh trước ngực, dùng vẻ mặt nghỉ ngờ hỏi Trương Thác: “Anh của tôi nói anh rất mạnh, anh đứng thứ mấy trong Thiên bảng?”

Nghe An Thanh Mai nói, Trương Thác sững sờ: “Thiên bảng? Gái gì mà Thiên bảng?”

“À” An Thanh Mai khinh thường cười: “Ngay cả Thiên bảng cũng không biết, mà cũng dám xưng là cao thủ?”

An Thanh Mai nói xong, quay đầu nhìn về phía An Đông Hưng nói: “Anh, anh không phải là bị người ta kết hội lừa chứ?

Người này nói giúp anh cướp cái vạc, muốn mượn anh bao nhiêu tiền thế?”

“Thanh Mai, không được vô lễ!” An Đông Hưng nhướng mày, khiển trách.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...