🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1412: Chương 1412

Chương 1412:

“Không đúng!”

Lâm Ngữ Lam hô hấp quá ổn định ở trên giường, đây hiển nhiên là chuyện không bình thường.

Một cảm giác chóng mặt đột nhiên ập đến từ não bộ của Trương Thác.

Trương Thác lắc đầu, ánh mắt như có điện rồi nhìn về phía ngoài phòng quát lên: “Ai?”

Tiếng quát của Trương Thác vẫn không làm cho Lâm Ngữ Lam phản ứng một chút, rõ ràng người phụ nữ đã ngủ say.

Trương Thác đột nhiên mở cửa, âm nhạc tao nhã trong đại sảnh vẫn vang lên nhưng không có tiếng nói mà chỉ có tiếng nhạc vang vọng khắp phòng, rất kỳ quái.

Trương Thác bước nhanh lên hai bước, liền nhìn thấy Lâm Kỳ Văn nằm trên ghế trong đại sảnh, hai mắt nhắm nghiền lại hình như đã ngủ say.

Người nhà họ Lâm đều đã ngủ trong lúc Trương Thác đang tắm sao! Tuyệt đối không thể có chuyện trùng hợp như vậy được!

Trương Thác nín thở bước thật nhanh và nhẹ ra ngoài phòng khách để nghe ngóng động tĩnh xung quanh, cho dù là một chút gió thổi nhẹ thì Trương Thác cũng có thể cảm nhận được.

Tuy nhiên trong toàn bộ phòng khách nhà họ Lâm, ngoại trừ tiếng nhạc phát ra từ đầu đĩa CD cũ thì không còn âm thanh nào nữa, căn phòng rộng lớn yên tĩnh đến mức khiến người ta hoảng sợ.

Trương Thác đi tới phía cửa, lúc anh vừa bước ra khỏi cửa thì trong tầm mắt của Trương Thác liền xuất hiện một bóng người.

Ánh trăng như nước rải trên mặt đất.

Bóng dáng này đứng dưới ánh trăng mặc áo dài trăng giống như yêu ma lúc nửa đêm, dường như mang theo cả một mảnh sầu thảm từ vầng trăng khuyết rải lên.

Mái tóc dài màu trăng bạc xõa ngang eo, dáng người đẹp khiến người ta tưởng tượng ra nhiều thứ, khuôn mặt hoàn mỹ không thể nhìn ra được khuyết điểm, lúc này mỉm cười nhìn Trương Thác.

“Anh Trương Thác, em từng nghe người ta nói tình yêu có thể thay đổi một con người, em chưa bao giờ tin nhưng bây giờ em tin rồi” Người phụ nữ nhẹ nhàng di chuyển: “Người đàn ông mà chỉ riêng cái tên đã khiến cả thế giới ngầm run sợ lúc này lại ấm áp dịu dàng đến như vậy, thật kỳ diệu khi yêu một thứ gì đó.”

Trương Thác nhìn người phụ nữ trước mặt mà không nói gì cả.

Thiết Tăng Thiên Á vẫn luôn nở nụ cười trên môi: “Anh Trương Thác không cần phải căng thẳng đâu, họ chỉ cần ngủ một giấc thôi, loại hương thơm này sẽ giúp họ dễ ngủ và giảm căng thẳng về mặt thể chất và tinh thần, làm sao em có thể làm tổn hại đến những người anh yêu thương được cơ chứ? Họ sẽ thức dậy vào sáng sớm ngày mai nhưng có vẻ như em đã làm chậm trễ công việc quan trọng của anh vào tối nay thì phải, thật sự rất xin lỗi anh”

“Thiết Tăng Thiên Á, tôi không hiểu” Trương Thác khẽ lắc đầu.

“Anh hiểu rất rõ mà” Thiết Tăng Thiên Á chậm rãi đi tới Trương Thác: “Anh vẫn đang chìm đắm trong quê hương dịu dàng của anh còn em đã chọn đi theo chủ nhân thực sự của thế giới này. Lần này tới em không có ý định làm tổn hại đến họ mà chỉ đơn giản là muốn được nói chuyện riêng với anh.

Trong lúc nói chuyện em không muốn bị người khác quấy rầy, anh Trương Thác đi dạo cùng em một chút có được không?”

Thiết Tăng Thiên Á nói xong, còn chưa kịp đợi Trương Thác trả lời liền xoay người lại, chiếc váy trắng điệu đà như một bông hoa đẹp đến lạ thường.

Trương Thác nhìn theo bóng lưng của Thiết Tăng Thiên Á rồi lặng lẽ đi theo.

Nhiệt độ ban đêm đã là âm hai mươi lăm độ C, nhiệt độ này cho dù khoác thêm áo khoác cũng sẽ run lên vì lạnh.

Nhưng lúc này hai người đang đi dưới ánh trăng, một người mặc váy dài còn một người mặc đồ ngủ, họ hoàn toàn không bị nhiệt độ thấp trong không khí ảnh hưởng, ngay cả sợi lông trên người cũng không bị thay đổi.

Ở một góc độ nhìn nhận nào đó, những người như Trương Thác và Thiết Tăng Thiên Á đã thoát ra khỏi phạm trù của người thường và họ có những khả năng mà người thường coi là “thần thánh”.

“AnhTrương Thác, lần này em tới đây là muốn cùng anh bàn bạc một chuyện, một vụ có lợi cho em và anh” Thiết Tăng Thiên Á nói mà không nhìn lại, giọng nói không lớn, chỉ cần đứng cách ba mét là sẽ không nghe thấy cô ta nói gì nhưng lúc nói cô ta lại rất tự tin và nghĩ rằng Trương Thác nhất định sẽ làm theo.

Trương Thác chỉ im lặng đi phía sau Thiết Tăng Thiên Á mà không lên tiếng.

Từ lâu trong lòng Trương Thác luôn coi Thiết Tăng Thiên Á giống như em gái ruột của mình, thậm chí Trương Thác đã từng nghĩ trước đó anh sẽ hoàn toàn rời khỏi đảo Ánh Sáng và nhường lại mảnh đất linh thiêng này cho Thiết Tăng Thiên Á.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...