🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1371: Chương 1371

Chương 1371:

“Yên tâm đi” Người thanh niên xua xua tay: “Chúng tôi không có hứng thú với đàn ông. Ông muốn nhấn chìm hay chôn sống anh ta, muốn thế nào cũng được”

Lâm Ngữ Lam cười chế nhạo: “Tôi nghĩ tôi nên biết chủ nhân của trung tâm thương mại này. Chắc anh ta không có hứng thú với tôi đâu. Sao anh không hỏi anh ta có muốn tôi uống rượu với anh ta không?”

“Hehe, cô gái à, thật nhìn không ra lại vòng tròn như vậy”

Thiếu niên nhìn chằm chằm vào Lâm Ngữ Lam: “Sao nào, đây là đâu mà các người dám ngang ngược như vậy? Tôi nói cho cô biết, tôi không cần biết cô có quen với giám đốc của trung tâm thương mại này hay không nhưng đã đánh bạn của tôi thì cô không được đi, nào, đưa hai người đẹp này đến phòng bảo.

an đi, còn về tên nhóc này các người muốn xử lý như nào cũng được”

Người thanh niên xua xua tay và ra lệnh ngay tại chỗ.

Vài người đàn ông lực lưỡng siết chặt nắm tay với vẻ mặt xấu xa.

“Bố ơi, Thiên Linh sợ” Thiên Linh ôm lấy cổ của Trương Thác và vùi đầu vào vai anh.

“Đừng sợ, có bố ở đây rồi” Trương Thác võ võ lưng của Thiên Linh sau đó anh quay ra hỏi Lâm Ngữ Lam và nói: “Vợ à, chuyện này em giải quyết hay anh giải quyết đây?”

“Để em giải quyết cho” Lâm Ngữ Lam thở dài và vươn tay xoa vào trán nói: “Nếu như để anh giải quyết thì chuyện này sẽ lớn quá”

Người đàn ông trung niên không hiểu ý của Lâm Ngữ Lam nên khi nghe được lời nói của Lâm Ngữ Lam, ông ta nói: “Không muốn làm lớn chuyện sao? Tôi nói cho cô biết, đã quá muộn rồi! Đưa tên nhóc này lên trên núi, hôm nay ông đây sẽ cho anh ta biết thế nào là người, anh ta mãi mãi không thể xúc phạm đến người khác”

“Bắt tôi lên núi sao? Cảnh sát cũng không quản các người sao?” Trương Thác nhếch miệng nói.

“Anh đang gây rối trong trung tâm thương mại của chúng tôi vậy nên chúng tôi bắt anh đi thì cảnh sát có thể nói được gì chứ, tên nhóc này, đi thôi!” Một người đàn ông lực lưỡng vươn tay nắm lấy vai Trương Thác.

“Đừng vội” Lâm Ngữ Lam lấy điện thoại di động ra: “Vài phút nữa, anh sẽ không liên quan gì đến trung tâm thương mại này nữa”

Sau khi Lâm Ngữ Lam nói xong, cô đối mặt với người thanh niên và nói: “Anh nói tôi có thể đi tìm giám đốc trung †âm thương mại này để khiếu nại anh có phải không?”

“Hehe” Người thanh niên cười một cách đầy coi thường: “Tùy cô thôi, có điều cô thật sự cho rằng anh tôi sẽ vì một người phụ nữ mà đối đầu với tôi sao? Đừng đánh giá quá cao bản thân!”

Lâm Ngữ Lam không nói gì thêm mà trực tiếp bấm điện thoại, trong điện thoại nói: “Tôi ở dưới lầu mua sắm của anh.

Tôi muốn gặp anh sau ba phút”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, đưa người đi!” Người thanh niên sốt ruột vẫy tay.

Khi vài tên đàn ông lực lượng định ra tay thì có tiếng kêu lên từ phía của cửa của trung tâm thương mại: “Giám đốc Lâm! Giám đốc Lâm!”

Nghe vậy Lâm Ngữ Lam liền cúp điện thoại, chưa đầy ba mươi giây sau người nghe điện thoại đầu tiên đã vội vàng chạy đến.

“Lão Phùng?” Người thanh niên liền thốt lên trước mặt Lâm Ngữ Lam khi nhìn thấy đám người chạy ra khỏi trung tâm thương mại.

Người này là Lão Phùng có điều đã hơn ba mươi tuổi, cao.

khoảng một mét bảy mươi lăm, tạo cho người khác có cảm giác trưởng thành và thành đạt, chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay của anh ta có thể nhìn thấy mức độ tiêu tiền của Lão Phùng.

Lão Phùng liếc nhìn người thanh niên nhưng không nói chuyện mà lập tức chạy tới chỗ Lâm Ngữ Lam và cười nịnh nọt: “Giám đốc Lâm, cô trở về từ khi nào vậy?”

Giám đốc Lâm sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...