🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1290: Chương 1290

Chương 1290:

“Người anh em, cho dù cấp trên của cậu có quyết định như thế nào, thì người đầu tiên có quyền quyết định không phải là anh, nghĩ mà xem? Đêm nay người vợ thứ tám của tướng quân Shazan tổ chức tiệc rượu. Chắc chăn cô ấy đã được nghe về chuyện của cậu từ những vệ binh của thành phố” Ba Địch lấy từ trong ngực ra một t mời màu đỏ, đưa cho Trương Thác: “Tôi ở dưới lầu chờ cậu”

Trương Thác cầm thiệp mời trong tay, quơ quơ qua đầu: “Được rồi, tôi sẽ thông báo, nhưng mà ông anh Ba Địch này, tôi tùy tiện đáp ứng chuyện này không thể thiếu bị ăn mắng nha”

Trương Thác xoa xoa ngón tay.

“Yên tâm đi, nếu chuyện này xong xuôi, không thiếu chỗ tốt cho cậu, giá cả đảm bảo khiến cậu vừa lòng” Ba Địch võ ngực cam đoan.

“Đi thôi” Trương Thác gật đầu, đứng dậy rồi đi vào gian phòng của mình.

Ba Địch cũng đứng dậy, sau đi xuống lầu, Ba Địch lấy điện thoại di động ra, nhập một dãy số: “Bà Linda cao quý, tin tức đã được đưa đến, xem bộ dạng của bọn họ không có vấn đề gì. Tôi đoán chừng nhân số tâm khoảng hai trăm người, nhưng chẳng qua chỉ là một đám dò đường ngu ngốc, ai cũng ngủ say sưa, chắc chắn người phía sau bọn họ cũng có nhúng tay.”

Sau khi Trương Thác quay lại phòng, trước tiên kêu tất cả mọi người tập trung lại, lúc này, anh không dùng tiếng nhạc để che giấu giọng nói của mình nữa, mà là trực tiếp gỡ xuống tất cả dụng cụ nghe trộm có trong phòng.

“Sao lại phải hủy đi?” Trần Minh Quang khó hiểu hỏi, nếu phải gỡ ra thì dụng cụ nghe trộm này đã sớm bị tháo rời, không cần thiết phải giữ lại đến tận bây giờ.

“Bọn họ muốn ra oai phủ đầu, chúng ta cần phải biểu hiện ra ngoài một chút, nếu không thì bị người ta ăn sạch à?”

Trương Thác tiện tay vứt những dụng cụ nghe trộm ra ngoài cửa sổ, đúng lúc rơi xuống ngay trước mặt Ba Địch đang đứng ở cửa khách sạn.

Ba Địch ngẩng đầu liền đối diện với khuôn mặt của Trương Thác, thấy Trương Thác tháo dỡ toàn bộ dụng cụ nghe lén, biểu tình của Ba Địch không có gì thay đổi, vẫn tươi cười với Trương Thác như cũ.

Trương Thác đóng cửa sổ, kéo rèm lại.

Mọi người ngồi vây quanh giường, Tê Thiên xoa xoa thái dương: “Kỳ quái, tôi cũng chẳng biết mình lăn ra ngủ lúc nào nữa”

“Tôi cũng vậy, vốn dĩ đang đứng bên cạnh cửa sổ, không biết thế nào lại lăn ra ngủ, một chút phản ứng cũng không có.”

Trần Minh Quang cũng nói.

Trình Hoài Thấm thè lưỡi: “Tôi cũng ngủ đến mức không biết gì, nếu không nhờ Hàn Như Ôn gọi tôi tỉnh lại thì không biết tôi còn ngủ đến lúc nào. Cô ấy nói cho tôi biết lúc chúng ta ngủ có người đã đi vào phòng. Đối phương muốn lấy mạng chúng ta, còn chúng ta, ngay cả mặt mũi đối phương thế nào còn nhìn không rõ.”

Trương Thác nhìn biểu cảm tự trách trên mặt mọi người, lên tiếng: “Mọi người đừng tự trách, mỗi gian trong phòng ngủ đã bị người ta đánh thuốc từ trước rồi, ngủ là chuyện rất bình thường thôi.”

Chuyện này sao?” Trần Minh Quang hỏi.

“Đương nhiên” Trương Thác xem thường đáp: “Lúc chúng ta vào thành, đánh vệ binh, cậu lại thể hiện ra bộ dáng gà con. Đương nhiên người ta muốn thăm dò chúng ta rồi. Cậu ngủ thiếp đi là chuyện tốt, nếu không để cho người ta phát hiện mỗi người đều tràn đầy năng lượng, thì không phải tình thế tôi tạo ra đều vô nghĩa hết sao?”

Trần Minh Quang biến sắc: “Vì sao anh không nói cho chúng tôi biết? Anh có ý gì hả?”

Trương Thác nhún vai: “Nói ra rồi mọi người còn có thể ngủ sao? Chỉ sợ dù có mệt cách mấy cũng ráng mà mở to mắt nhỏ nhỉ? Sợ tôi liên thủ với đối phương giết chết các người?

Toàn bộ các người đều trợn tròn mắt, sao đối phương có thể thả lỏng, làm sao có thể tin tưởng chúng ta là quân phản động?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...