🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1220: Chương 1220

Chương 1220:

“Tôi vào phòng vệ sinh một lát” Ngồi ở phía sau Tô Văn Việt, Lâm Ngữ Lam đột nhiên đứng dậy mở miệng nói.

Tô Văn Việt nhìn cũng không thèm nhìn Lâm Ngữ Lam một cái, vẻ mặt tươi cười nhìn chằm chằm Tô Hữu Bắc trên sân.

“Ai, nhàm chán quá tôi đi phòng vệ sinh một chút!” Chúc Thái Hòa duỗi lưng một cái, cũng đứng dậy đồng thời nói với Tô Văn Việt: “Ông Tô à, Tô thị mọi người có đứa con gái, lớn lên thật xinh đẹp, chi bằng hai tộc chúng ta kết thông gia đi?”

“Ha ha” Tô Văn Việt cười lớn một tiếng: “Nếu tộc trưởng Chúc đã mở miệng, Tô Văn Việt tôi từ chối thì thật là bất kính”

“Ông Tô, việc này chúng ta có thể từ từ tâm sự, thằng con nghịch tử nhà tôi, cũng đến tuổi cưới vợ rồi.” Chúc Thái Hòa đưa lưng về phía Tô Văn Việt phất phất tay, sau đó nhanh chân rời đi.

Cách đó không xa trong phòng vệ sinh, Lâm Ngữ Lam đứng trước bồn rửa tay công cộng, lau mặt, lớp trang điểm đắt đỏ cũng không bị nước mưa làm nhòe.

Chúc Thái Hòa từ phía sau đi tới, mở khóa vòi nước: “Cô gái có giấy không, tôi được người khác hầu hạ quen rồi, đi vệ sinh lại quên mang theo giấy”

Lâm Ngữ Lam mỉm cười, từ trong ba lô lấy ra một cái hộp giấy: “Lòng tiền bối đặt ở trên thiên hạ, đương nhiên sẽ không nhớ những chuyện nhỏ nhặt này rồi “Ha ha” Chúc Thái Hòa cười hai tiếng: “Cô vừa đẹp vừa khéo nói, cái miệng nhỏ này ngọt thật đấy”

Chúc Thái Hòa nói xong, đưa tay ra định cầm lấy hộp giấy của Lâm Ngữ Lam.

Thì ngay lúc Chúc hóa Thái sắp cầm lấy hộp giấy đột nhiên có một bàn tay ở bên cạnh duỗi ra, giật lấy hộp giấy của Lâm Ngữ Lam: “Ai da da, cái bụng này của tôi cũng khó chịu lắm rồi, ông Chúc một hộp giấy này cũng đủ hai chúng ta dùng, tôi chịu không được nữa, đi vào trước đây.”

Tô Văn Việt cầm lấy hộp giấy, ôm bụng, chạy thẳng một mạch vào trong phòng vệ sinh.

Chúc Thái Hòa lập tức đi theo sau Tô Văn Việt, mở miệng nói: “Ông Tô à, ông muốn giấy, thì cứ bảo bé con nhà ông cho ông thêm một hộp không được sao, nhất định phải cướp cái của tôi”

“Ha ha” Tô Văn Việt cười một tiếng, xé hộp giấy ra, liên tục rút đi một nửa giấy trong hộp, sau đó mới đưa cho Chúc Thái Hòa: “Ông Chúc, bây giờ tôi cần phải đi giải quyết gấp.”

Nói xong, Tô Văn Việt kéo cửa nhà vệ sinh ra, cấp tốc đi vào trong đóng cửa lại.

Vừa vào trong phòng vệ sinh đóng cửa lại, Tô Văn Việt tức lấy giấy mà ông ta cầm trong tay ra xem, cẩn thận nhìn thật kĩ.

Bên ngoài phòng vệ sinh, Lâm Ngữ Lam chậm rãi đi tới.

Lúc cô bước ra khỏi phòng vệ sinh, dưới chân cô dính một mảnh giấy plastic nhỏ rơi ở trước cửa phòng vệ sinh, Lâm Ngữ Lam ngẩng đầu nhìn xung quanh, đây chính là tình báo mà tên thanh nhiên nhà họ Chúc kia đưa cho Chúc Thái Hòa, xoay người nhặt lên mảnh giấy plastic đó, cô nhanh chóng cất vào trong túi.

Lâm Ngữ Lam lại trở về chỗ ngồi của mình.

Bên trong rừng cây, không còn con em nhà thế gia nào dám ứng chiến Tô Hữu Bắc nữa.

“Ha ha ha, không nghĩ tới đám cổ võ thế gia này lại vô dụng như vậy, vẫn là để tôi lĩnh giáo một chút bản lĩnh của cậu đi!” Một thanh niên Tiêu thị đi tới, anh ta tên là Tiêu Nghĩa Hàn.

Tiêu Nghĩa Hàn đi vào trong mảnh đất trống mà Tô Hữu Bắc đã tạo ra, đánh nhau với Tô Hữu Bắc, hai người đều rất lợi hại khó phân thắng bại, mỗi người đều thể hiện thực lực mạnh nhất của mình, những người thế lực ngầm nhìn xung quanh, sợ hãi không thôi.

Mấy phút sau, Tô Văn Việt và Chúc Thái Hòa quay trở về.

“Ôi, sao Tô thị chúng ta lại đánh nhau với Tiêu thị vậy?” Tô Văn Việt cố ý lộ ra một dáng vẻ rất kinh ngạc, lớn tiếng nói: “Chẳng lẽ mấy cổ võ thế gia này phế như vậy sao?”

“Ha ha, cổ võ thế gia có lúc nào mạnh đâu?” Chúc Thái Hòa lớn tiếng hùa theo Tô Văn Việt trêu chọc.

Tiêu Minh Đức ngồi ở một bên, trên mặt mang theo nụ cười, cũng không nói gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...