🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1190: Chương 1190

Chương 1190:

“Một trăm bốn mươi năm? Địa ngục?” Trương Thác nghi ngờ lời của đối phương.

“Đúng thế, nhãi con, cậu phạm phải tội gì mà bị hội Thần Ẩn nhốt vào trong địa ngục này thế? Là khiến cho thế chiến xảy ra? Hay là phá hủy bảo vật mà hội Thần Ẩn sẽ truyền cho đời sau? Từ xưa tới này, cậu là người trẻ tuổi nhất mà có thể bước vào địa ngục này” Trong bóng tối, giọng nói người này phát ra sự tò mò.

Theo thời gian trôi qua, Trương Thác cũng dần dần thích ứng được với bóng tối ở trước mắt, một bóng dáng thản nhiên xuất hiện ở giữa tầm mắt của Trương Thác, bóng dáng ấy cao tâm một mét năm, ở trên chân hắn có gắn một dây xích sắt, đăng sau nó có một quả sắt còn to gấp mười lần người hắn khiến cho hành động của người này bị hạn chế.

“Địa ngục mà ông nói tới chính là một cái nhà giam sao?”

Trương Thác khẽ đoán.

“Xem ra, tên nhãi nhà cậu thật sự chẳng biết cái gì cả nhỉ”

Người nọ lắc đầu, đi tới bên khối sắt rồi ngồi xuống, n ngục này, tất cả có mười tám tầng, càng đi xuống tầng dưới thì thực lực càng kém, chỉ có lên tới tầng một thì mới có thể tìm được đường ra, nhưng mà địa ngục này thành lập đã lâu như vậy rồi cũng chưa từng nghe nói có người có thể bước ra khỏi địa ngục này đâu”

Trương Thác cười: “Nói như thế thì hiện giờ tôi đang ở tầng thứ mười tám sao?”

“Nhãi con, cậu vẫn khá tự hiểu đấy nhỉ” Người này đập đập mặt đất, bóng đèn đột nhiên sáng lên.

Trong nháy mắt ngọn đèn sáng lên, Trương Thác theo bản năng nhắm hai mắt lại, đồng thời còn nín thở ngưng thần cẩn thận cảm nhận động tĩnh được truyền tới qua không khí ở xung quanh.

“Nhãi con, tính cảnh giác khá đấy, nếu là ở thời điểm của tôi ấy mà thì cũng có thể xếp vào loại tốt trong giới trẻ đấy”

Âm thanh trêu tức ở phía sau Trương Thác lại vang lên.

Trương Thác đột nhiên trợn mắt phát hiện bóng dáng vốn tựa vào khối sắt kia đã biến mất không thấy đâu, anh mạnh mẽ quay người lại lại thấy người này đã đứng đẳng sau mình rồi.

Đây là một người đàn ông tầm hơn sáu mươi tuổi nhưng mà giọng của hắn lại chẳng khớp với vẻ ngoài của hẳn chút nào, trong âm thanh lại không có sự trầm ổn mà đáng lẽ tuổi này nên có mà ngược lại còn mang theo một loại cảm giác nhanh nhẹn, gương mặt hắn có nét người Trung, quần áo lại là mặc bộ trang phục kiểu dáng Maison d’Orléans của nước.

Pháp trăm năm về trước, trải một kiểu đầu hất ngược về sau, còn để bộ râu quai nón, dây xích sắt buộc chặt ở chân kia cũng không biết đã bị hắn lấy xuống từ bao giờ.

Lúc nhìn thấy người này xuất hiện ở sau lưng mình, Trương Thác vẫn luôn căng thẳng, dần dần thả lỏng hơn, nhìn thấy tốc độ mà đối phương thể hiện thì nếu như gã thật sự muốn giết mình vậy chỉ sợ là chính mình chẳng thể phản kháng.

Trương Thác liếc nhìn đánh giá khắp nơi, lúc này anh mới nhìn thấy mình đang ở giữa một căn phòng, một dụng cụ ở trong phòng này đều mang theo phong cách của hơn trăm năm về trước, điều này khiến cho Trương Thác có cảm giác bị ảo giác mình đang ở thế kỷ mười tám vậy.

“Làm sao, cảm thấy bất ngờ à?” Người đàn ông hơi thấp nhìn Trương Thác, nói: “Tuy rằng bọn tôi ở trong nhà giam nhưng mà vẫn muốn hưởng thụ cuộc sống, thế nào, nhìn đồ nhà tôi này, mấy đồ nhà Nguyễn để ở chỗ chúng tôi cũng hơn cả mấy thứ mà để cho đám người nước ngoài kia quản lý, để cho người ta ngắm nghía, chạm cũng không thể chạm, hiện giờ ông đây muốn nằm thế nào thì nằm như thế”

Người này vừa nói xong liền nằm lên giường lớn ở trong phòng, trực tiếp dùng giày dính đầy tro bụi giãm giãm lên trên, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý, tính tình này y như một đứa trẻ vậy.

Trương Thác nắm được trọng điểm trong lời nói của người này: “Chúng ta?”

Theo như lời người này nói thì mình là người đầu tiên vào địa ngục này trong vòng gần một trăm bốn mươi năm trở lại đây, vậy không phải là tuổi của gã, cũng phải hơn trăm tuổi à?

Trong lời mà gã nói, còn nói tới thời nhà Nguyễn bọn họ! Nếu như người này không phải là đang nói bừa với mình, nếu như tất cả là thật thì hai chữ “Chúng ta” trong miệng gã chẳng lẽ là còn có rất nhiều, rất nhiều lão quái vật như này sao!

Đối với người sống hơn một trăm tuổi, Trương Thác cũng không cảm thấy quá bất ngờ, có một số người biết chăm sóc sức khỏe thì đều có thể sống tới trăm tuổi, lại chẳng cần phải là cao thủ trong việc vận khí gì mà mức độ hoạt động của các chức năng trong cơ thể vẫn tốt hơn người bình thường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...