Chương 7: Tôi không thể ly hôn
Giản Xuân Triều muốn thoát khỏi những chuyện cũ, hắn đổi nhạc thành rock and roll, tăng âm lượng 2 nấc, tiếng Bass lập tức tràn ngập xe.
Chu Thước thấy thế, tự động xám hối: "Xin lỗi Triều muội, tôi không thấy Phương Minh Chấp đi ra, nếu không nhất định đã mang cậu đi rồi." Nói xong lại do dự nói tiếp: "Trước kia tôi còn tượng cậu thích anh ta, có chút sợ hắn, không ngờ hôm nay lại thấy hắn phiền."
Giản Xuân Triều chậm rãi khôi phục cảm xúc, không muốn làm Chu Thước có gánh nặng, cố ý cà lơ phất phơ: " Đúng vậy, nếu không phải cùng cậu tới chơi, cũng không bận tâm. Tôi muốn khai trương Thư Ba một lần nữa, cho cậu cơ hội lấy công chuộc tội."
Chu Thước khép hai ngón tay đặt ở thái dương: "Tuân lệnh, thủ trưởng."
Chu Thước đưa Giản Xuân Triều về Thư Ba cũng đã 12 giờ.
Di động Giản Xuân Triều hiện tin nhắn đến của Phương Minh Chấp, nhưng hắn không xem mà trực tiếp kéo vào danh sách đen.
Đêm đến thường khiến người ta suy nghĩ nhiều, Giản Xuân Triều nằm trên sô pha quay cuồng hơn một giờ vẫn không ngủ được.
Thư Ba tuy không lớn nhưng nếu muốn khai trương lại cũng cần thuê nhân viên, Giản Xuân Triều cứng nhắc mở trang web Bắc Kinh, đăng thông báo tuyển dụng.
"Ừm...nhân viên của Thư Ba, đầu tiên ngoại hình phải đoan chính, sau đó nói tiếng phổ thông, sau đó nữa... thái độ tích cực nghiêm túc? Thật ra cũng không có quá nhiều yêu cầu, làm full cuối tuần, đi làm đúng giờ... còn có...." Giản Xuân Triều tự lẩm bẩm, môi chu lên như củ ấu, hiện ra vài phần tính cách trẻ con.
Hắn tham khảo trên trang web một ít thông báo tuyển dụng khác, lại nhanh tay gõ phím. Đăng xong thông báo tuyển dụng, Giản Xuân Triều lại cứng nhắc nằm xuống. Cuối cùng hôm nay cũng làm được một chuyện đứng đắn, lúc này có thể ngủ rồi.
Sáng sớm hôm sau, Giản Xuân Triều ngáp dài sau đó vừa đi đánh răng vừa mở điện thoại, không nghĩ tới có tin nhắn chưa đọc.
** chào anh, tôi thấy thông báo tuyển dụng, cũng thấy bản thân khá phù hợp với yêu cầu, khi nào thì tôi có thể tới phỏng vấn ạ?***
Giản Xuân Triều nghĩ, hôm nay cũng là ngày nghỉ cuối cùng của tết âm lịch, cũng không làm gì, không bằng phỏng vấn sớm một chút còn có thể khai trương. Vì thế hắn trực tiếp trả lời tin nhắn: Hôm nay tôi ở tiệm, bạn có thể đến lúc nào cũng được.
Không đến vài giây đã có tin nhắn hồi âm: Bây giờ được không? Tôi đnag ở trước cửa tiệm LOL.
Giản Xuân Triều sửng sốt, bạn trẻ bây giờ thật thích đùa giỡn, sao có thể ở ngay trước cửa được, phân thân à?
Hắn chậm rì rì phum kem đánh răng, súc miệng, khăn lông lau mặt còn vắt trên vai, nhắn lại: có thể.
Đối phương mất vài giây, nhắn lại: Phiền anh ra mở cửa ^o^.
Giản Xuân Triều khó tin, từ gác mái đi xuống, mở cửa chính lại kéo cửa cuốn lên. Quả nhiên ngoài cửa có một cậu trai trẻ sáng sủa, tóc ngắn, áo lông vũ màu cam nhẹ, quần jeans lam bạc, cả người tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Bình luận