🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 56: Xuân Triều, lưng tôi đau.

Giản Xuân Triều thấy Phương Minh Chấp tỉnh dậy, cảm thấy nhiệm vụ Tôn Vĩ giao cho hắn đã hoàn thành, liền muốn buông tay Phương Minh Chấp ra. Phương Minh Chấp giữ ngón tay hắn lại, tuy rằng lực không lớn nhưng lại có một loại bướng bỉnh kinh người.

Phương Minh Chấp thong thả chớp mắt, giống như trách móc Giản Xuân Triều: "Tôi đi xa lâu như vậy, cũng không quay về. Em ấy không cần tôi, em cũng không cần tôi sao?"

Giản Xuân Triều không hiểu ai là "Em ấy" kia, lại nghe thấy Phương Minh Chấp nói tiếp: "Tôi chết rồi, cũng chỉ muốn gặp lại em cũng không được sao? Tôi không biết phải đi đâu cả." 

Hoá ra y cho rằng mình đã chết rồi, cũng cho rằng Giản Xuân Triều trước mặt là giả.

Thân thể Phương Minh Chấp có năng lực tự khôi phục kinh người, vừa mới tỉnh lại một lát đã nói rất nhiều, mà chính y lại không biết. Lại giống như sợ Giản Xuân Triều đi mất, Phương Minh Chấp vội vàng nói: "Tôi lập tức khoẻ lại, một lát sẽ tốt lên ngay."

Giản Xuân Triều đang nghĩ y nói 'lập tức' với 'một lát' là có ý gì, nghẹn không nói thành lời.

Phương Minh Chấp còn cầm đầu ngón tay hắn, thấy hắn không có ý muốn đi, cảm thấy thoả mãn nhắm mắt, lại hơi cau mày, giống như đứa nhỏ bị bắt nạt, nhỏ giọng nói với Giản Xuân Triều: "Em nói chuyện với tôi được không? Tôi đau quá."

Giản Xuân Triều nhẹ nhàng thở dài: "Anh muốn nghe tôi nói cái gì?"

Khoé mắt Phương Minh Chấp trượt xuống một giọt nước mắt: "Em hát cho tôi nghe một bài đi, trước giờ tôi chưa từng được nghe em hát."

Giản Xuân Triều hỏi: "Anh muốn nghe bài gì?"

Phương Minh Chấp không trả lời ngay, lát sau mới lẩm bẩm: "Chỉ cần là em hát, bài gì cũng được." Nói xong liền không nói nữa, thiết bị do lường cho thấy y lại ngất xỉu.

Cho dù Tôn Vĩ nói đây là biểu hiện bình thường, nhưng trong lòng hắn vẫn nhịn không được mà lo lắng. 

Giản Xuân Triều tự nói với chính mình, lo lắng cho Phương Minh Chấp là bình thường thôi. Phương Minh Chấp vì hắn mà đỡ một dao, coi như xoá bỏ toàn bộ chuyện kiếp trước, hai người bọn họ cũng không liên quan nữa.

Giản Xuân Triều nhìn nét mặt tiều tuỵ của Phương Minh Chấp, không biết nghĩ gì, cuối cùng vẫn chậm rãi rời mắt. 

Đến khi Phương Minh Chấp thật sự tỉnh lại đã là chuyện hai ngày sau, y vừa mở mắt đã thấy người bên cạnh là Từ Thành.

Ánh sáng phòng bệnh hơi tối, Từ Thành ngồi trên sô pha cúi thấp đầu như là đang ngủ gà ngủ gật. 

"Thư ký Từ." Giọng Phương Minh Chấp rõ ràng, ngoại trừ hơi khàn thì không có bất đồng quá nhiều với ngày thường.

Từ Thành lập tức tỉnh lại, vội vàng lấy lòng bàn tay xoa xoa mặt: "Phương thiếu, cậu tỉnh rồi?"

Phương Minh Chấp lạnh nhạt trực tiếp hỏi: "Hôm nay là thứ mấy?"

Từ Thành hơi ngạc nhiên vì câu đầu tiên Phương Minh Chấp hỏi lại không phải về Giản Xuân Triều, nhưng vẫn trả lời: "Hôm nay là thứ tư."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...