🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 17: 17

Hơn 8 giờ sáng, La Lâm Dương lớn giọng từ cửa Thư Ba gọi vào: "Đàn anh! Đàn anh! Anh có ở bên trong không?"

Giản Xuân Triều mới từ sô oha bò dậy, trong miệng còn bọt kem đánh răng, lẩm bẩm thò đầu xuống nói: "Trên lầu."

La Lâm Dương hai bước như ba bước chạy lên lầu, đem theo bánh bao đặt trên bàn, hưng phấn hỏi: "Đàn anh, anh thấy hotsearch chưa?"

Giản Xuân Triều vò vò đầu, mờ mịt hỏi: "Hotsearch gì cơ?"

La Lâm Dương móc điện thoại ra, click mở ứng dụng, lướt lướt vài cái, đưa cho Giản Xuân Triều xem: "Đàn anh, hôm qua anh dự tiệc đúng không? Anh với Phương thiếu chụp ảnh chung, lên top 1 rồi."

"Ừm." Giản Xuân Triều thờ ơ dời mắt, tiếp tục đánh răng.

La Lâm Dương không cam lòng đem điện thoại đến trước mắt Giản Xuân Triều dỗi: "Anh nhìn xem, mọi người đều khen anh đẹp."

Giản Xuân Triều xúc miệng, một bên dùng khăn lông lau mặt, một bên nghe răng nhếch miệng nói: " Khen cái gì? Một cái túi da tốt à?"

"Đàn anh, anh còn không biết mình có ưu thế hơn người à? Còn một hai phải là người khác nói ra." La Lâm Dương cười hì hì, cất di động, đụng vai hắn một chút.

Giản Xuân Triều sốt suốt một đêm, thực tế thật sự mệt mỏi, bị bạn nhỏ kia đụng một cái, lảo đảo thiếu chút nữa đụng vào bồn rửa tay.

La Lâm Dương hoảng sợ: "Đàn anh, anh làm sao thế?"

Giản Xuân Triều bĩu môi cười: "Có thể làm sao được? Được khen đẹp đứng không vững."

La Lâm Dương thấy sắc mặt hắn có chút kém, nhưng tinh thần lại không tệ lắm, thoáng yên lòng: "Ăn sáng đi, em có mua bánh bao với tào phớ này."

Giản Xuân Triều rất đói, lau khô tay xong liền cầm một cái bánh bao chay, ngồi đối diện La Lâm Dương ăn sáng.

La Lâm Dương ăn bánh bao nhưng miệng vẫn không nhàn rỗi: "Đàn anh, cuối tuần anh rảnh không?"

Giản Xuân Triều không cần hỏi đã trực tiếp từ chối: "Không đi."

La Lâm Dương bị nghẹn một chút, vỗ vỗ ngực: "Anh không hỏi em muốn làm gì à?"

Giản Xuân Triều múc một muống tào phớ thơm thơm, nuốt xuống mới nói: "Chủ nhật tôi muốn ngủ."

La Lâm Dương buông bánh bao trong tay, kéo tay áo Giản Xuân Triều: "Đàn anh, CLB của chúng ta gần đây có một bạn khá lợi hại về nước, mọi người muốn tổ chức tiệc chào đón, chính là học tỷ lần trước em đi cổ vũ. Nếu anh đi cùng em khẳng định em sẽ được chú ý." Nói xong lại lắc lắc tay áo Giản Xuân Triều, "Đàn anh, em theo đuổi đàn chị đã lâu... Anh giúp em được không?"

Kiếp này Giản Xuân Triều giả vờ điếc so với kiếp trước nhiều hơn, nhưng lại không thờ ơ được với bạn nhỏ ấm áp dễ chịu này. Có lẽ La Lâm Dương trái ngược hoàn toàn với Phương Minh Chấp: Chân thành, hoạt bát lại đơn thuần.

Giản Xuân Triều gỡ tay áo từ tay La Lâm Dương ra: "Có hoạt động gì?"

La Lâm Dương thấy hắn nói, hai mắt sáng lên: "Leo núi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...