🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 25: Hoàn

Sau đó, Vân Thất đã phải bận rộn một phen, cuối cùng cũng cứu được Vân tiên sinh ra khỏi nhà lao.

Anh vẫn mặc bộ thanh sam ấy, trên đó có vài vết máu đã sẫm màu, đậm nhạt không đều, phần da thịt lộ ra có vài vết bầm tím, Vân Thất nhìn thấy đau lòng muốn chết. Cô chưa bao giờ nhìn thấy Vân tiên sinh trong dáng vẻ chật vật thế này, anh phải là người điềm nhiên như mây gió, là vầng trăng sáng vằng vặc nơi chân trời.

Cô lao đến ôm chầm lấy Vân tiên sinh của cô, cũng chẳng hề chê bai anh đã bao lâu không thay quần áo, chỉ muốn ôm lấy anh, “Vân tiên sinh,” cô khẽ gọi, vành mắt đã đỏ hoe.

“A Thất ngoan, mau buông tay, người anh bẩn lắm.” Vân Kinh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, có chút cười khổ.

Vân Thất ngẩng đầu lên, trong mắt ngấn lệ, vẻ mặt đầy tủi thân. Vân Kinh Nguyệt đau lòng không thôi, liên tục dỗ dành cô suốt cả một quãng đường.

Vân Kinh Nguyệt cũng đoán được rằng sau khi anh bị bắt, Lý Vân Chi sẽ để A Thất thay thế công việc của mình, chỉ là không ngờ Vân Thất lại có thể làm tốt đến vậy. Cô quả thực đã trưởng thành rất nhanh, nếu không phải trước đây anh vẫn luôn không yên tâm giữ cô lại, không muốn cô rời khỏi vòng tay mình, thì có lẽ cô đã không phải đột ngột bị buộc phải gánh vác nhiều trọng trách đến thế. Khoảng thời gian này, quả thực đã để cô phải chịu ấm ức rồi.

Sau khi Vân Kinh Nguyệt tắm rửa sạch sẽ, anh nhìn Vân Thất đang bĩu môi bôi thuốc cho mình, rồi bế bổng cô lên đặt vào lòng. “Á!” Vân Thất khẽ kêu lên một tiếng.

“A Thất ngoan, để anh ôm một chút, anh nhớ em nhiều lắm.” Vân Kinh Nguyệt cúi đầu vùi vào cổ cô gái, giọng nói nghèn nghẹn.

“Đợi một lát đã. Thuốc còn chưa bôi xong đâu, lát nữa hãy ôm.” Vân Thất nói vậy, nhưng cũng không hề giãy giụa, đúng là khẩu thị tâm phi.

Hai người cứ ôm nhau như vậy, bóng hình đổ dài, phảng phất như thời gian tĩnh lặng, giữa hồng trần loạn thế, bọn họ là bến đỗ duy nhất của đối phương.

Từ đó về sau, năm tháng qua đi, bọn họ bầu bạn sớm tối, nương tựa vào nhau.

Năm 1937, mùa hạ, các vùng như Đông Bắc, Hoa Bắc lần lượt thất thủ, ở Thượng Kinh người người đều nơm nớp lo sợ.

“Nghe lời, em đi cùng chị Lý trước đi, anh xử lý xong những việc còn lại sẽ đến đón em được không?” Vân Kinh Nguyệt ôm cô vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành.

Cô gái nhỏ khóc đến không thành tiếng, cô im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, “Được, vậy ngoéo tay, anh nhất định phải đến đón em đấy, Vân tiên sinh.”

“Ngoéo tay.” Hai người nói lời hẹn ước, ngón tay cái ấn vào nhau.

“Vân tiên sinh, em muốn nghe anh hát kịch.” Vân Thất che mắt anh lại, hôn lên môi anh, ở nơi anh không thể nhìn thấy, trong mắt cô là nỗi bi thương, hoang vu một cõi, nhưng khóe miệng cô lại đang mỉm cười, giọng điệu vui vẻ, vô cùng đáng yêu.

“Được, em muốn nghe anh hát vở nào?”

“Hay là vở Mẫu Đơn Đình mà Vân tiên sinh đã hát trong ngày đại hôn của chúng ta đi.” Vệt son đỏ trong tuyết trắng ngày ấy đã khiến cả cuộc đời cô trở nên kinh diễm.

“Được.” Anh cất giọng.

“Hóa ra muôn hồng nghìn tía nở khắp nơi,
Tựa như đều phó mặc cho giếng cạn tường xiêu.
Giờ đẹp cảnh vui biết làm sao đây,
Niềm vui thỏa thích ấy ở sân nhà ai.”

Anh hát, ôm Vân Thất nằm trên chiếc ghế bập bênh khẽ đung đưa, giọng hát vẫn như năm nào, không hề có dấu vết của thời gian, thánh thót tựa oanh vàng, không có nhạc đệm, không có trang điểm, không có ống tay áo dài mà vẫn lay động lòng người.

Chiếc ghế bập bênh chầm chậm, đung đưa khúc ca của năm tháng, đợi cố nhân quay đầu, đã loang lổ thành màu vàng úa.

Vân Thất đi rồi.

Đây là lần đầu tiên cô ngồi xe lửa, cô úp mặt vào cửa sổ nhìn gương mặt Vân tiên sinh dần xa, nước mắt đã lặng lẽ giàn giụa khắp khuôn mặt. Cô biết, lần đi này, cô sẽ không bao giờ gặp lại Vân tiên sinh nữa, không bao giờ được nghe khúc Mẫu Đơn Đình ấy nữa, không bao giờ được ôm lấy ánh sáng của đời cô nữa.

Bởi vì anh là ánh sáng của em, cho nên, em cũng mong anh có thể bảo vệ được ánh sáng của chính mình. Anh có đại nghĩa gia quốc của anh, anh cũng muốn cất lên tiếng nói làm rung chuyển trời đất để đánh thức những người đang say ngủ trong căn nhà sắt không có cửa sổ và vô cùng khó phá vỡ ấy. Vân tiên sinh mà cô yêu, chính là một người như vậy.

Ngày 23 tháng 7 năm 1937, Thượng Kinh thất thủ, gần như trở thành một tòa thành chết.

“Em muốn biết vì sao anh ấy ở lại, em biết, anh ấy không phải là người hành động hấp tấp.”

“Có một viên sĩ quan, hắn ta thích nghe hát kịch.” Giọng của Lý Vân Chi thậm chí còn có chút run rẩy.

“Thành công không?”

“Không, thất bại rồi.” Khi nói câu này, cô ấy đã nghẹn ngào không nói nên lời.

Ám sát thất bại rồi, Vân tiên sinh, lời hẹn ước của anh xem ra không thể thực hiện được nữa rồi. Lần này thật sự không thể nghe Vân tiên sinh hát Mẫu Đơn Đình được nữa, thế nhưng, A Thất thông minh lắm, đã sớm học được rồi.

“Hóa ra muôn hồng nghìn tía nở khắp nơi,
Tựa như đều phó mặc cho giếng cạn tường xiêu.
Giờ đẹp cảnh vui biết làm sao đây,
Niềm vui thỏa thích ấy ở sân nhà ai.” Cô khẽ ngâm nga khúc ca, bước đi xa dần.

Nhiều năm sau, cô trở lại Thượng Kinh. Cô đã không còn là cô gái nhỏ ngày nào, hai bên tóc mai đã điểm sương. Cô đến Cố Viên ngày xưa, lúc này đã là một đống hoang tàn, có chủ mới mua lại, muốn xây dựng dinh thự. Cô đến thư viện của đại học Kinh Nam, góc nhỏ mà cô yêu thích nhất đã bị đổi thành phòng chứa đồ lặt vặt. Nhân gian vẫn phồn hoa náo nhiệt, một mình cô lẻ loi bước đi, chìm trong năm tháng, sống mãi trong quá khứ, lòng chỉ hướng về cố nhân.

Cô đã thay Vân tiên sinh đi một quãng đường quá dài, đã nhìn thấy chiến tranh kết thúc, nhìn thấy niềm vui ngày khai quốc. Cô còn đến Thượng Hải đèn hoa rực rỡ, đến trường cũ của anh là đại học Waseda. Những gì anh đã hứa với cô, anh không làm được, nhưng cô không thể thất hứa.

Chỉ là, thật sự mệt mỏi quá, Vân tiên sinh, em đã thay anh nhìn thấy tia sáng mong manh ấy trở thành ngọn lửa cháy lan cả cánh đồng, anh có thể đến thăm em một lần không.

Mùa thu năm 1949, không ai để ý đến sự ra đi của một người anh hùng đã thầm lặng cống hiến cho thời đại mới, cũng giống như năm đó, không ai còn nhớ đến một người tên là Vân Kinh Nguyệt, vì ám sát sĩ quan Nhật Bản mà đến nay thi thể vẫn không rõ ở đâu.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
793
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Giữa Biển Người – Tụ Trặc
Full
45
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Giữa Biển Người – Tụ Trặc

Trong thế giới ngập tràn âm thanh của ga tàu, nơi những con người hối hả qua lại, một chàng trai lạnh lùng và quyến rũ bỗng chốc biến thành người yêu trong mơ của cô. “Cuối tháng, anh sẽ cho em tiền tiêu vặt và lì xì!” – những lời nói đủ để khiến […]
0.0 124 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
318
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Tôi Giả Mù, Hắn Giả Què
55
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Tôi Giả Mù, Hắn Giả Què

Trong thế giới của giới thượng lưu, nơi những câu chuyện liên hôn được bàn luận xôn xao, “Tôi Giả Mù, Hắn Giả Què” của tác giả Tô Từ Lí mở ra một cuộc sống đầy màu sắc và những bất ngờ không tưởng. Đằng sau những cái nhìn thụ động của hai nhân vật […]
0.0 100 Chương
Ảnh bìa của Trao Em Một Đời An Yên
Full
65
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Trao Em Một Đời An Yên

Trao Em Một Đời An Yên không chỉ là một câu chuyện tình yêu giữa hai thế giới khác biệt mà còn là hành trình khám phá mảnh ghép trái tim giữa những rào cản xã hội và gia đình. Ngộ Từ, cô gái thông minh và lanh lợi, tìm thấy ánh sáng trong sự […]
0.0 72 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng
Full
122
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng

Trong một thế giới nơi tình yêu và sự nghiệp va chạm, “Quân Hôn 70: Quân Tẩu Xinh Đẹp Nuôi Con Chăm Chồng” dẫn dắt bạn vào hành trình đầy kịch tính và cảm xúc của Tiêu Thanh Như. Không chấp nhận việc làm mẹ cho người khác, cô quyết định hủy hôn với trúc […]
0.0 338 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...