🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 147: Âm khí chạy mất

Yên tâm con khỉ…

Tôi âm thầm lầm bầm trong lòng, lại giải thích mấy câu với mẹ tôi nhưng có lẽ bà đã bị Đường Dũng bỏ bùa mê thuốc lú, bất kể tôi nói gì bà cũng không tin, cuối cùng tôi đành dứt khoát nói thẳng tôi đã có bạn trai, không phải Đường Dũng, tên Tô Mộc!

Xoảng!

Con dao của mẹ tôi rơi xuống đất, bà khiếp sợ nhìn tôi: “Con nói gì? Nói lại lần nữa?”

“Con đã có bạn trai, tên là Tô Mộc.”

“Vậy con còn cùng Đường Dũng hòa hợp! Đứa nhỏ này học ai lại cũng bắt cá hai tay. Lộc gia chúng ta cho tới bây giờ còn không có người như vậy…”

Nháy mắt mẹ tôi nổi giận đùng đùng, cũng không nấu cơm nữa, hận không được đưa tay đánh tôi.

Tôi thấy tình huống không ổn lập tức chạy ra phòng khách, vừa chạy vừa gọi ba tôi xuống cứu tôi.

Ba tôi vốn đang đọc sách ở lầu hai, nghe thấy tôi kêu lên liền lập tức chạy xuống, khuyên can mãi mới ngăn được mẹ tôi lại. Lúc này mẹ tôi đã hoàn toàn không có tâm tình nấu cơm, không có biện pháp nào tôi liền gọi đặt đồ ăn từ bên ngoài, sau đó ngồi ở trên ghế salon nghiêm túc nói với cha mẹ tôi chuyện tôi với Tô Mộc.

Dĩ nhiên vì không để cho mẹ tôi lo lắng, đoạn chuyện với Vương Văn tôi cũng không nói thật mà theo kịch bản của Đường Dũng nói tiếp, còn thân phận quỷ của Tô Mộc dĩ nhiên tôi cũng không nói tới một chữ, chỉ nói anh ấy đối với tôi rất tốt, đã cứu tôi rất nhiều lần, biệt thự này cũng là Tô Mộc mua đưa cho tôi.

Nhà tôi từ trước đều như vậy, tư tưởng tiểu nông trong mẹ tôi cũng tương đối nặng, vừa nghe biệt tự này là Tô Mộc đưa liền cũng không còn không ưa Tô Mộc như vậy nữa, chỉ nói tôi cần suy nghĩ thật tốt, không nên vì tiền mà bỏ qua đứa trẻ tốt như Đường Dũng.

Không thể không nói, tên Đường Dũng kia quả là cáo già tình trường, trước tiên lại đi lấy lòng phụ huynh, nhìn dáng vẻ mẹ tôi một lòng ủng hộ Đường Dũng tôi bỗng nhiên lại có chút lo lắng cho Tô Mộc.

Tính cách anh ấy âm tình bất định, có thể sau này sẽ phát sinh mâu thuẫn gì với mẹ tôi không?

Nghĩ đến cuộc sống sau này, tương lai tôi sẽ cùng Tô Mộc sống chung một chỗ rất hạnh phúc khóe miệng tôi liền không tự chủ cong lên cười thỏa mãn.

Mẹ tôi vốn đang khuyên tôi phải thận trọng với tình cảm, thấy bộ dáng thẹn thùng của tôi liền liếc tôi hai cái, nói gì con gái lớn không thể giữ trong nhà, giữ tới giữ lui lại thành buồn.

Ý của bà là đồng ý?

Tôi nhất thời mừng rỡ, xông tới ôm mẹ tôi rồi hôn mấy cái.

Không bao lâu sau đồ ăn bên ngoài đã tới, sau khi chúng tôi ăn cơm tôi liền cùng mẹ ở dưới lầu xem ti vi, ba tôi vào ngủ trưa trong phòng ngủ.

Mấy ngày kế tiếp cuộc sống của tôi tương đối nhàn nhã, mỗi ngày chính là ở cùng cha mẹ nói chuyện phiếm xem ti vi, chỉ có buổi tối khi ngủ tôi mới ngồi ở trên giường ngưng thần tĩnh khí, tiến vào thượng đan điền tu luyện âm khí. 

Không thể không nói, Tô Mộc khi còn sống không hồ là đại sư phong thủy, nhà này mặc dù ở một khi đất nổi tiếng là hung trạch, âm khí cực kỳ nặng, nhưng bởi vì anh ấy đã tới một chuyến, âm khí đã hấp thu hết, chỉ cần chúng tôi có thể hấp thu phần âm khí do nhà này sinh ra là khí tức trong căn biệt thự có thể đạt tới trạng thái âm dương cân bằng.

Cái gọi là âm dương cân bằng, khoảng thời gian này tiếp xúc với Tô Mộc cùng Đường Dũng, tôi cũng có được hiểu biết đại khái.

Giống như Phong thiên bọn họ là người tu đạo tu tiên, tất cả là vì cầu một âm dương thăng bằng, cho nên đạo gia bọn họ có một hình vẽ vô cùng nổi tiếng, Âm Dương Thái Cực đồ, chính là ấm khí cùng dương khí đạt tới trạng thái cân bằng hoàn mỹ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...