🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 105: 105: Em Và Con Luôn Đồng Hành Cùng Anh

" Không, không có gì." Đang định nói thêm thì của thư phòng mở ra, bốn người đàn ông đi ra.
" Mọi người đang nói chuyện gì mà vui vẻ vậy." Lâm Tường hào hứng đi đến ngồi gần Mộc Lan, cô thấy vậy liền nhích ra xa, anh ta cũng không tiến thêm chỉ cười nhạt, nói.
" Ghét tôi đến vậy à, hay là tôi có bệnh truyền nhiễm.

Nếu đã vậy thì tôi không ngồi gần nửa là được chứ gì, phụ nữ đúng là khó hiểu." Nói xong anh ta ngã lưng ra ghế nhắm mắt lại.
Cô chọc tay anh, Quân Viễn nhìn qua biết cô muốn hỏi gì.

Nhưng cũng không tiện nói chỉ lắc đầu, rồi liếc qua hai người ngồi cách nhau một khoảng xa, một người thì né tránh người còn lại thì hờ hững chẳng quan tâm.
Bỗng Phương Tuyết Linh đứng dậy, nói.
" Mình phải trở về rồi, bệnh viện còn bệnh nhân cần phải theo dõi.

Có dịp lần sau sẽ ngồi nói chuyện lâu hơn, nhớ nghĩ ngơi." Dứt lời cô đi thẳng ra cửa, bước qua trước mặt Đường Quân Vũ.
Anh vẫn ngồi bất động, một cái liếc mắt cũng không thèm.
" Anh đến nhà hàng đây, nhớ chăm sóc em dâu." Chỉ một câu ngắn gọn, cũng rời đi.
" Hai người họ sao vậy, đã xảy ra chuyện gì à." Chu Tịnh Nguyệt nhìn theo, hỏi.
" Không có gì, chuyện nam nữ thôi.

Thay vì em bận tâm chuyện của hai người đó, thì nên nghĩ đến chuyện của chúng ta còn có ích hơn đấy." Hàn Thuỵ ý tứ nói.
" Hừ, liên quan gì à.

Em là đang thắc mắc chuyện của hai người đó mắc gì lại nói chuyện chúng ta, anh bị dở à."
Lâm Tường ngồi một bên, ôm bụng cười.
" Haha, Hàn ca của chúng ta cũng có ngày bị mắng mà chỉ biết ngồi im nghe, quả nhiên là chuyện có khó tin, haha."
Nói xong rồi tiếp tục cười.
" Cười đủ chưa, nếu chưa về nhà của cậu mà cười đừng có làm ồn ở đây." Quân Viễn cầm chiếc gối ném vào người anh ta.
Xong một lúc căn phòng khách cũng trở nên yên ắn, chỉ còn cô và anh.
Y Thần xoay người qua nhìn anh, thấy anh cũng đang nhìn mình.

Cô vội thu tầm mắt lại, hỏi.
" Chuyện về Trần Thị là anh làm à.!"
" Ừ." Anh thản nhiên đáp.
" Có cần phải tới mức đó không, dù sao em và con cũng không sao.

Làm như vậy cũng sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của Đường Thị và cả anh nữa."
Quân Viễn nhìn vào mắt cô, nhẹ nhàng cầm tay cô bóp nhẹ.

Giọng nói đều đều vang lên, như muốn cô hiểu một điều.
" Có gì quan trọng hơn em và con sao, dù cho mấy lão già đó có làm gì đi nữa cũng đâu làm gì được anh.

Với lại đó là cái giá mà cô ta phải nhận lấy vì dám động đến em, như vậy là còn quá nhẹ rồi, cũng là để răn đe những ai đang muốn chiếm đoạt Đường Thị và có ý định gây hại cho em."
" Nhưng..!"
" Em không phải lo, mọi chuyện đều nằm trong dự tính của anh.

Từ đầu đến cuối đều là họ tự chuốc lấy, em cũng đừng quá bận tâm chuyện đó.

Điều em cần làm là nghỉ ngơi, để bé con được khỏe mạnh có biết không."
Thai kì cũng được sáu tháng, vì lo cho cô đi lại không tiện, Quân Viễn không để cô đến bệnh viện nữa.

Nghe anh nói vậy, Y Thần đang dở ăn miếng táo đặt lại rồi nhìn anh.
" Không được.

Suốt ngày ở nhà cũng không có việc gì làm, rất nhàm chán.

Với lại em cũng không làm gì quá sức, nên anh không cần phải lo."
" Như vậy anh cũng không yên tâm, với lại nếu ở nhà buồn chán thì đến công ty cùng anh.

Như vậy sẽ không chán nữa, anh cũng không phải nhớ em rồi đếm từng giây từng phút để về gặp em nữa."
" Như vậy càng không được."
" Sao lại không, anh cùng vợ mình đi làm thì có gì lạ à."
" Không lạ, nhưng em đến đó cũng không có gì làm.

Với lại anh cũng phải giải quyết công việc, cả một tuần nay anh không đến tập đoàn những việc cần xử lý rất nhiều em mà đến đó không phải làm anh thêm bận à."
Đường Quân Viễn quan sát cử chỉ của cô, anh cười khẽ.
" Từ lúc em rời đi, chưa có một tin đồn nào về mối quan hệ yêu đương về anh với bất kỳ một người phụ nữ nào.

Ngoại trừ em, nếu có thì anh cũng sẽ triệt để dập tắt."
" Vậy sao, nhưng em nhớ lúc em mới trở về nước là ai tay trong tay cùng cô ta đi mua sắm vậy nhỉ.

Còn để cô ta lên mặt, cũng không nói một lời gì, người khác họ cũng đã tận mắt chứng kiến thì cần gì tin đồn nữa chứ."
Anh im lặng không nói gì, chăm chú bốc một trái quýt.

Tách từng múi ra, cẩn thận lấy những sợi sơ rồi đút cho cô.
Y Thần cũng không phản đối, cô há miệng để anh phục vụ mình, ngay lúc này anh mới lên tiếng.
" Còn không phải là vì em sao, vốn dĩ anh không định làm như vậy.

Nhưng khi thấy bộ dạng thờ ơ đó của em, anh mới như vậy."
" Hừ, còn không phải là cô ta chọc tức em sao, nhưng em là người độ lượng không chấp nên mới bỏ qua thôi."
Quân Viễn nắm tay cô, anh nhìn cô như không muốn dời mắt.

Anh sợ nếu anh chỉ lơ là cô lại bỏ anh thêm một lần nữa, dù bây giờ có làm cách gì anh cũng không để cô rời xa mình thêm một lần nào nữa.
" Thần Thần.."...
" Hửm."
Thấy một hồi anh vẫn im lặng, cô liền quay sang nhìn anh.
Ánh mắt anh như chất chứa một nổi lo, như thể nó đã tạo nên một nổi sợ.

Mà nổi sợ đó là xuất phát từ cô, Y Thần nhoài người lên ôm anh, cô nói nhỏ.
" Từ nay, mỗi đêm anh sẽ không mất ngủ nữa.

Cũng không thức giấc nửa đêm, cũng không cần phải nhớ nhung em vì từ giờ về sau em sẽ luôn ở bên cạnh, cùng anh nằm chung trên chiếc giường, để anh được ngủ ngon giấc hơn, anh sẽ yên tâm mà không phải trằn trọc mỗi đêm cũng không cần phải dùng đến thuốc ngủ."
Quân Viễn.

"..."
" Còn nữa, bây giờ anh không phải một mình.

Mà còn có em và con bên cạnh, sẽ là động lực và là tinh thần cho anh, từ nay về sau đường anh đi không một mình nữa, hai mẹ con sẽ luôn đồng hành cùng anh."
Y Thần đặt tay anh lên bụng mình, để anh cảm nhận được sự tồn tại của kết tinh tình yêu của anh và cô..

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...