Chương 40: Anh làm em sướng quá...
Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Trịnh Ngộ Tư vừa dứt lời đã thật sự bắt đầu “ăn sáng”, chậm rãi, tỉ mỉ nhấm nháp từng tấc cơ thể cô.
Môi lưỡi ấm áp bao lấy cô, liếm láp kỹ lưỡng mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Nụ hôn của anh quá trọn vẹn, nước bọt trao đổi lẫn nhau, tràn ra khóe môi rồi lặng lẽ chảy xuống. Ninh Khanh khẽ nhíu mày hừ một tiếng, Trịnh Ngộ Tư lập tức hiểu ý, dùng má cọ sạch nước miếng dính trên mặt cô. Anh biết cô ghét nhất cảm giác nhầy nhụa.
Da thịt cô sạch sẽ, thơm tho, nhấm nháp còn có vị ngọt nhẹ. Anh hôn ướt át xuống cổ, Ninh Khanh đưa tay luồn vào tóc anh, nhẹ nhàng vuốt ve, cúi nhìn người đàn ông đang chuyên chú ăn mình.
Trịnh Ngộ Tư như cảm nhận được ánh mắt cô, khẽ ngẩng lên, trong lúc bốn mắt chạm nhau, anh ngậm lấy viên hồng ngọc trên bầu ngực cô, mút mạnh.
Ánh mắt anh quá nóng bỏng, động tác quá mức dâm đãng. Ninh Khanh toàn thân như bị lửa thiêu, ửng hồng từ đầu đến chân. Cô né tránh ánh nhìn muốn nuốt chửng mình ấy, cắn ngón tay rên khẽ.
“Đừng nhìn em…” Ninh Khanh mềm mại cầu xin.
Trịnh Ngộ Tư cười khẽ, ngoan ngoãn nghe lời, thu ánh mắt về, tiếp tục lăn lộn, mút cắn bầu ngực mềm mại.
Bên phải đã được anh ăn đến sướng run, bên trái dù có bàn tay to vuốt ve an ủi vẫn hơi tủi thân. Ninh Khanh mở miệng: “Em thấy anh… thích bên phải hơn thì phải.”
Nghe vậy, anh lập tức đổi bên, miệng hàm hồ đáp trong lúc vùi đầu trước ngực cô: “Thế thì anh sẽ cố gắng làm đều cả hai bên.”
Người đàn ông này trên giường luôn biết nói những câu làm mặt cô đỏ bừng.
Cuối cùng anh cũng ăn đủ, ngón tay luồn vào khe hẹp ướt át, chạm đến dòng suối nhỏ đang rỉ ra, ác ý ấn mạnh lên vách thịt mềm mại, cảm nhận hoa huyệt lập tức co rút, siết chặt từ bốn phương tám hướng.
“Nhanh lên chút đi anh…”
Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, đây là lần cuối cùng trước khi anh đi công tác, Ninh Khanh chỉ muốn anh ở trong cô mọi lúc mọi giây.
Trịnh Ngộ Tư cúi xuống phủ lên người cô, nâng hai chân dài trắng nõn của cô vòng qua hông mình, thân hình đè xuống, trong chớp mắt cướp đi hơi thở của cô.
Giữa nụ hôn nồng nàn, quy đầu đã ướt sương sớm nhẹ nhàng chen vào khe huyệt, ở cửa ra vào vài lần rồi đột ngột bóp eo cô, đâm thật sâu.
“Ưm…”
Rốt cuộc được lấp đầy hoàn toàn, Ninh Khanh thỏa mãn vòng tay ôm anh, đón nhận những nụ hôn dịu dàng và những cú thúc bá đạo.
Anh không rút ra thật nhanh, nhưng mỗi lần rời đi chậm rãi đều đón lấy một cú đâm sâu nặng. Ninh Khanh mê chết cái cảm giác anh hoàn toàn chiếm lấy mình, hai chân siết chặt eo anh. Tư thế này giúp cô cảm nhận rõ ràng sức mạnh rắn chắc từ vòng eo anh.
Cô không chỉ nằm yên hưởng thụ, mỗi lần anh đâm đến tận cùng, cô lại chủ động siết chặt tiểu huyệt, bao bọc thật chặt cây cột thô to kia. Bản thân cô đã rất khít, mỗi lần cố ý co rút lại càng khiến anh sướng đến rên lên không ngừng bên tai cô.
Kiểu mài ép chậm rãi mà dùng sức này, không quá dữ dội như mọi khi, lại thêm phần dịu dàng. Ninh Khanh bị anh ôm chặt trong ngực, run rẩy toàn thân, đón nhận cao trào cả thể xác lẫn tâm hồn, tiếng rên mềm mại như khúc hát ru.
“A… chồng ơi…”
Mắt Ninh Khanh long lanh nước, thở gấp theo từng cú thúc, vô tội mà quyến rũ nhìn anh. Cô ngẩng mặt liếm cằm anh, thì thầm: “Anh làm em sướng quá…”
Trịnh Ngộ Tư chuyển động vòng eo, cúi xuống hôn từng chút một lên gương mặt cô.
Cô biết anh cũng đang lưu luyến vì sắp phải xa nhau vài ngày, liền vuốt tóc anh, vừa rên rỉ dưới những cú đâm của anh vừa dỗ: “Em sẽ nhớ anh lắm, anh yêu.”
“Anh cũng vậy.”
Trịnh Ngộ Tư khép mắt, gương mặt tuấn tú vùi vào tóc cô, eo bụng bất ngờ tăng tốc.
Cô gái lập tức rên rỉ kịch liệt, nước mắt treo trên mi theo khóe mắt lăn dài, mang theo tiếng khóc nức nở. Trịnh Ngộ Tư từng nói, anh thích nhất là nghe tiếng rên yếu ớt của cô trên giường.
“A a… Ưm… chậm chút thôi…”
Trịnh Ngộ Tư giữ chặt đôi chân quàng bên hông, ôm Ninh Khanh nằm nghiêng trên giường, một tay ấn gương mặt nhỏ của cô vào ngực mình, tay kia giữ eo cô, không ngừng đâm sâu.
Tư thế này khiến động tác dịu đi đôi chút, nhưng anh vẫn dồn hết sức lực làm người trong lòng, nhìn cô khóc lóc bước lên đỉnh lần nữa, cơ thể mềm mại dính sát lấy anh, cùng cô đồng thời lên cao trào.
♪ (^ω^ )♪ (^ω^ )♪ (^ω^ )
Vẫn là câu nói cũ. Hãy thả SAO và cmt ủng hộ Cầu nhé
Bình luận