🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 39: Không được bắn, nếu không anh chết chắc

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Kỳ nghỉ Quốc khánh trôi qua nhanh như chớp. Ninh Khanh vẫn còn chưa quen với việc sắp phải xa Trịnh Ngộ Tư, sáng sớm vừa mở mắt đã như con bạch tuộc quấn chặt lấy anh, không chịu buông.

“Ôi… năm ngày không gặp nhau luôn!” 
Ninh Khanh nằm sấp trên người anh, mặt nhăn nhó, giọng ủ rũ vùi vào vai anh, há miệng cắn nhẹ lên bờ vai rắn chắc làm bộ trút giận.

Hôm qua Trịnh Ngộ Tư đột nhiên nhận điện thoại, phải thay Quý Vũ Sâm đi công tác một chuyến. Toàn bộ thời gian làm việc, mãi đến chiều thứ Sáu mới về được.

Anh vuốt ve sống lưng trơn bóng của cô gái nhỏ, tận hưởng cảm giác mềm mại ép sát trước ngực, thích thú híp mắt nghe cô cằn nhằn. Dưới hàng mi dài là sự cưng chiều dịu dàng không giấu nổi.

Trịnh Ngộ Tư hôn nhẹ vành tai cô, dỗ dành: “Ngoan, anh về nhanh thôi, sẽ mang quà cho em.”

“Em không cần quà,” cô rầu rĩ đáp, “em chỉ cần anh…”

Nghe vậy, thứ đã cứng ngắc từ lúc tỉnh giấc của anh lập tức chạm nhẹ vào bụng dưới cô. Ninh Khanh cảm nhận được ý tứ của anh, cố ý uốn éo người cọ qua cọ lại. Da thịt trơn mịn chạm vào nhau khiến dục hỏa trong anh bùng cháy, bàn tay to nắm lấy eo cô định lật người đè xuống.

Nhưng Ninh Khanh nhanh tay hơn, đè anh lại trước, “chụt” một cái thật kêu lên má anh, giọng ngọt ngào pha chút khàn khàn đầy mê hoặc: 

“Ngoan nào, hôm nay để chị ở trên.”

Cô quyến rũ nhìn người đàn ông dưới thân, anh rất biết điều để mặc cô muốn làm gì thì làm.

Ninh Khanh cúi xuống, chậm rãi hôn khắp cơ thể anh: hơi thở nặng nề bên tai, lồng ngực rắn chắc phập phồng, cơ bụng căng cứng, như đang cố kìm nén điều gì.

Đôi môi mềm mại theo đường nhân ngư tuyến trượt xuống khu rừng rậm rạp, tìm được cây cột nóng rực đang dựng đứng. Nó đã căng cứng từ lâu. Cô nắm lấy trong tay, dịu dàng vuốt ve từ trên xuống dưới, như đang nâng niu một bảo vật quý giá.

Quy đầu tròn mọng, khe nhỏ khẽ động đậy, mơ hồ rỉ nước. Ninh Khanh nhìn đến ngây người, không kìm được mà cúi xuống.

Mùi hương của anh không khó chịu, hơi lạ, có lẽ là mùi dâm mỹ đặc trưng, luôn khiến cô nghiện.

Cô hé môi, cuối cùng cũng ngậm trọn anh vào miệng.

Hương vị ấy lập tức tràn ngập khoang miệng: không xa lạ, tanh nồng xen lẫn nóng bỏng cùng nhảy múa trên đầu lưỡi. Lần đầu hơi khó chịu, nhưng rất nhanh đã khiến cô muốn nhiều hơn nữa.

Nhưng anh quá lớn, Ninh Khanh chỉ có thể cố gắng nuốt từng chút một.

“Ưm… ngoan lắm.” Trịnh Ngộ Tư thở gấp, vuốt tóc cô, giọng trầm khàn ra lệnh, “Ngậm sâu hơn chút nữa.”

Cô cảm thấy miệng mình đã bị anh chống đến giới hạn, ngẩng lên nhìn anh đầy tủi thân.

Chỉ một ánh mắt ấy đã khiến Trịnh Ngộ Tư cháy sạch lý trí, nhưng anh vẫn không nỡ bắt cô ngậm sâu họng.

Miệng cô thật sự quá nhỏ, ngậm anh có chút khó khăn, thỉnh thoảng răng vô tình cọ nhẹ lại mang đến cảm giác đau nhói mơ hồ, khiến khoái cảm càng thêm mãnh liệt.

Anh nhẹ nhàng đẩy hông vài cái rồi rút ra, nước miếng cô dính đầy trên thân côn, làm anh ướt át lấp lánh.

Anh kéo cô lên, để cô ngồi dạng chân trên đùi mình, ngón tay luồn vào cửa huyệt – nơi đó đã ướt đẫm từ lâu. Trịnh Ngộ Tư nắm lấy dương vật đang nóng ran, nhắm ngay hoa huyệt.

Ninh Khanh dùng ngón tay hơi kéo căng tiểu huyệt chật khít, giúp anh vào dễ dàng hơn, không bị kẹt giữa chừng vì quá chặt.

Cô chậm rãi hạ eo, cảm nhận cơ thể mình từng chút một bị lấp đầy. Cây cột thô dài đẩy mở lối đi hẹp, căng vách thịt đến cực hạn.

“Trướng quá…” Ninh Khanh nhíu mày, cố thích nghi với thứ khổng lồ trong cơ thể.

Trịnh Ngộ Tư bóp eo cô, rõ ràng cũng bị cái huyệt tuyệt vời này siết đến muốn điên, nhưng vẫn cố giữ giọng tỉnh bơ trêu chọc: “Tối qua không phải vừa làm sao, giờ lại không nuốt nổi à?”

“Hừ!” Ninh Khanh cố ý siết chặt, nghe anh đột ngột hít một hơi, hai tay chống lên ngực anh, nhướn mày khiêu khích, “Dám nói thế khi đang ở trong em, chờ ra ngoài rồi khóc nhé.”

Trịnh Ngộ Tư bị dáng vẻ đáng yêu ấy chọc cười, cưng chiều phối hợp: 
“Đúng rồi chị yêu, làm anh đi.”

Ninh Khanh uốn éo vòng eo mềm mại, côn thịt theo động tác của cô mà cọ qua từng điểm nhạy cảm. Thịt non mút chặt lấy vật ngoại lai, như đang mời gọi anh vào sâu hơn nữa.

“Ưm a… sâu quá…”

Quy đầu ép sát hoa tâm, xoay tròn theo vòng eo cô, tê rần lan tỏa từ nơi giao nhau đến từng tế bào. Chỉ có lắc mạnh hơn mới tạm thời xoa dịu được cảm giác ấy.

Da thịt trắng nõn của Ninh Khanh ửng hồng, Trịnh Ngộ Tư xoa nắn mông cô, bất ngờ vỗ mạnh một cái.

“A ——” 

Đau xen lẫn sướng khiến cô co rúm lại, như muốn ép sạch tinh dịch của anh.

Trịnh Ngộ Tư rên trầm, mỗi lần cô co rút đều mang đến khoái cảm cực hạn. Thịt non như có vô số cái miệng nhỏ mút chặt dương vật, vừa ướt vừa khít. Anh sướng đến mức chỉ muốn chết trong vòng tay Ninh Khanh.

Dần dần, Ninh Khanh đã nắm được nhịp điệu, cưỡi trên người anh, kéo tay anh đặt lên hai bầu ngực mềm mại. Cô cười kiều mị, đầu ngón tay lướt qua môi anh, giọng ngọt như mật: 
“Anh yêu, em dâm không? Không được bắn đấy nhé… nếu không anh chết chắc…”

Câu nói ấy khiến Trịnh Ngộ Tư gần như mất hết lý trí.

Anh muốn lật người đè cô xuống, làm cô yêu tinh nhỏ này đến khóc lóc van xin, nhưng đúng lúc ấy Ninh Khanh ngửa mặt, đón nhận cao trào đầu tiên.

“A… sướng quá…” 
Cô thả lỏng cơ thể, tê liệt ngã lên vai anh, thở hổn hển tận hưởng dư vị.

Bả vai bị giữ chặt, trời đất xoay chuyển, chỉ trong chớp mắt đã đổi vị trí.

Trịnh Ngộ Tư nhẹ nhàng ra vào, tay ấn lên bụng dưới của cô – chỗ nhạy cảm nhất của Ninh Khanh, mỗi lần ấn đều kéo dài khoái cảm của cô thêm vài giây.

“Ưm… anh yêu giỏi quá…” 

Cô bị anh làm đến mê man, vòng tay quấn lấy anh, hết lời ngọt ngào khen ngợi kích cỡ và sức bền của anh.

“Giờ đến lượt anh ăn sáng rồi, bé yêu.” Trịnh Ngộ Tư ghé sát tai cô thì thầm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...