🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 70: . Công lược tướng quân thảo căn 13 (H)

"Ngô ngô....." Sở Ngọc Thiền trợn tròn mắt, hắn cúi xuống hôn nàng trực tiếp lấp kín tiếng kháng nghị, hơi thở nam tính xâm lấn chóp mũi nàng.

Lương Diệu Đình cường ngạnh cạy răng nàng, đầu lưỡi bá đạo đoạt lấy nước bọt thơm ngọt trong khoang miệng mềm mại.

Đôi bàn tay thô ráp cũng không nhàn rỗi, nhanh chóng cởi áo ngủ trên người Sở Ngọc Thiền xuống, lộ ra vai ngọc mượt mà cùng với chiếc yếm hồng nhạt đang bao lấy cặp vú tròn trịa.

Tay hắn khẽ vuốt ve da thịt non mịn của nàng, một tay hắn kéo yếm ra, ném xuống giường.

Tay hắn bắt đầu nắm lấy cặp vú đầy đặn, mạnh mẽ vuốt ve đè ép, giọng hắn khàn khàn ghé vào bên tai Sở Ngọc Thiền: "Ta thích xem nàng mặc yếm đỏ, cùng với bộ dáng khi nàng không mặc quần áo."

Hơi thở ấm áp phun bên tai làm cổ Sở Ngọc Thiền nhiễm một tầng hồng nhạt, mặt nàng đỏ bừng, dỗi nói: "Tướng công ~ Sao chàng có thể như vậy chứ....."

Lương Diệu Đình dùng tay cởi ra quần của nàng, phủ lên cánh rừng rậm rạp, thâm nhập vào chống đào nguyên quả nhiên cảm thấy ướt át, hắn cười nói: "Ân? Vậy nàng muốn ta thế nào? Là như vậy sao?"

Nói, lòng bàn tay đẩy ra hai cánh hoa non mềm, tìm được hoa hạch, dùng vết chai trên lòng bàn tay ma sát vuốt ve.

"A ha..... Tướng công..... Ân a....." Sở Ngọc Thiền bất lực rên rỉ yêu kiều, hai chân nhịn không được kẹp chặt, mật dịch không ngừng chảy ra huyệt khẩu, làm ướt tay hắn.

Lương Diệu Đình nhìn chằm chằm khuôn mặt đã nhiễm tình dục của Sở Ngọc Thiền, thô suyễn nói: "Khó trách nói nữ nhân đều làm từ nước, lời này quả nhiên không sai, xem ra đêm qua vi phu vẫn chưa dùng đủ sức a!"

Hắn nói, thu hồi tay, bẻ ra hai chân đang kẹp lại của nàng, toàn bộ hoa huyệt ướt át đều bại lộ dưới mắt hắn, mà viên hoa hạch vừa bị hắn đùa bỡn đã sưng to.

"A ân...... Tướng công......" Tư thế này làm Sở Ngọc Thiền có chút bất an, đặc biệt là dưới ánh mắt mười phần xâm lược kia đang nhìn chằm chằm hạ thể nàng, thật sự là làm nàng vô cùng thẹn thùng, hoa huyệt cũng chảy ra ngày càng nhiều mật dịch.

Lương Diệu Đình cúi đầu, vươn lưỡi liếm láp mật dịch chảy ra ở huyệt khẩu, từng ngụm nuốt xuống.

"A...... Tướng công..... Ách a...... Không cần......" Sở Ngọc Thiền như bị sét đánh, phản ứng cực lớn mà rên rỉ.

Đầu lưỡi linh hoạt liếm mút liếm láp ở huyệt khẩu, còn thường thường đâm vào bên trong tiểu huyệt, hắn ngậm lấy viên hoa hạch đã sung huyết, dùng sức liếm mút, phát ra âm thanh tấm tắc ái muội.

"A a a......" Cả người Sở Ngọc Thiền run lên, tay nắm chặt lấy chăn.

Trong hoa huyệt phun ra một cổ mật dịch trong suốt, Lương Diệu Đình ngẩng đầu, duỗi tay lau đi mật dịch dính trên mặt, nhờ mật dịch làm chất bôi trơn, trực tiếp cắm hai ngón tay vào.

Ngón tay thô ráp cọ xát vách trong, Sở Ngọc Thiền không nhịn được mà vặn vẹo mông, khát vọng muốn nhiều hơn, kiều suyễn rên rỉ không ngừng: "Ân a...... Tướng công..... A ha....."

"Trong 5 năm này, nàng có nhớ ta không?" Lương Diệu Đình không chút để ý đem hai ngón tay thọc vào rút ra trong hoa huyệt khẩn trí.

"Ách a...... Nhớ...... Ân a....." Mị thịt gắt gao siết lấy hai ngón tay, Sở Ngọc Thiền vặn vẹo cái mông, đón ý hùa theo tiết tấu và tốc độ của ngón tay.

"Nhớ thế nào? Ban ngày hay là buổi tối?" Ngón tay không ngừng ra ra vào vào, mang theo mật dịch ra ngoài, làm ướt chăn đệm.

"Ô a...... Đều nhớ..... Ân a...... Tướng công..... Ô ô..... Chàng nhanh lên....." Sở Ngọc Thiền có chút chịu không nổi tốc độ thọc vào rút ra như vậy, nàng khát vọng đồ vật càng thô lớn đi vào, sau đó hung hăng thọc vào rút ra.

"Ngoan, trả lời ta mấy vấn đề, thời điểm buổi tối nhớ ta, nàng có ướt không?" Tốc độ thọc vào rút ra ngày càng nhanh hơn, vách trong hoa huyệt bắt đầu run rẩy.

"Ô a...... Ân a...... Không......" Sở Ngọc Thiền đỏ mặt lắc đầu trả lời vấn đề này, Lương Diệu Đình trực tiếp rút tay ra, nhìn nàng mê mang khó hiểu, khàn giọng nói: "Nàng nói dối."

Sở Ngọc Thiền lập tức hoảng loạn, cái này làm sao nàng có thể nói ra được.

"Nói cho ta biết, có ướt hay không? Có từng mơ thấy ta không?" Lương Diệu Đình thay đổi ngữ khí, hướng dẫn nàng từng bước.

Sở Ngọc Thiền chỉ có thể đỏ mặt gật đầu, thanh âm nhỏ giống như không nghe thấy: "Có."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...