🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 33: Không đến 24 tiếng bị lừa làm 5 lần!?

Chương 33: Theo chồng giả về nhà, lại bị dụ dỗ chơi đến mất khống chế lần nữa, không đến 24 tiếng đã bị anh lừa làm 5 lần!?

~~~

Vậy anh không nhịn xuống được à? Những lời này bị tạp ở trong cổ họng, Kiều Ninh không nói được ra miệng.

Bởi vì cô rất rõ ràng, anh nhịn không được, nếu không đã không đến mức đuổi tới tận nhà bố mẹ cô, còn nhất nhất phải lăn cô một lần.

Nghĩ đến đây, Kiều Ninh đột nhiên căng thẳng bật dậy, vừa rồi cô kêu thảm thiết như sắp chết thế, quên bẵng mất là đang ở nhà mẹ, cách âm ở đây không thể so sánh với chỗ Thẩm Tuấn được, vậy chẳng phải là bị bố mẹ nghe thấy hết rồi à?!!!!

"Sao thế? Lưu luyến anh?" Thẩm Tuấn thấy cô đột nhiên bật dậy, mỹ mãn mong mỏi đợi cô trả lời.

Đúng là cũng lưu luyến tiếc đấy, nhưng cô cuống lên, là vì chuyện khác thật đó.

Mặt Kiều Ninh đỏ lên, ậm ừ nói: "Vừa nãy... Vừa nãy tiếng kêu... sẽ không bị bố mẹ nghe được ấy chứ..."

"Ai bảo em kêu to thế làm gì, không được, sắp chết rồi, thật căng, mấy lời này đều câu trước vang hơn câu sau đấy." Thẩm Tuấn cố ý trêu đùa.

Ai bảo anh nói đi công tác xa mấy ngày mà cô không có phản ứng gì.

"Tôi..." Kiều Ninh cắn cắn môi, mặt nhỏ hồng thấu tới tận sau tai, bất chợt nằm sụp xuống, kéo chăn trùm qua đầu kín mít.

Cô không muốn sống nữa, quá mất mặt!!!

"Thôi mà, lừa em đấy, bố đi chơi cờ, còn mẹ đi dạo phố rồi. Mẹ em biết anh đến nên đã cố ý đi, trong nhà không có ai, đồ ăn anh mang tới vẫn đặt ở bàn cơm kìa, hâm nóng lại chút là có thể ăn rồi. Ngoan nào, dậy ăn cơm thôi." Thẩm Tuấn kéo chăn từ đỉnh đầu vợ nhỏ xuống, khẽ hôn lên gương mặt ửng đỏ ấy.

Nói rồi anh đứng lên, tiếp tục nói: "Anh về nhà sắp xếp ít đồ, đặt vé máy bay 12 giờ trưa nay rồi đi luôn, em cứ nghỉ ngơi đi, không cần tiễn anh đâu, chắc là anh đi tầm một tuần."

"Ừm" Kiều Ninh ngồi dậy, đỏ mặt khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Tôi tiễn anh ra cửa."

"Phía dưới còn đau hay không? Đừng động."

"Không sao, dù sao tôi cũng muốn đi ăn cơm." Kiều Ninh đứng dậy xuống giường.

Kỳ thật cô cũng có hơi luyến tiếc, ngỡ đâu lúc nào cũng gặp anh, nhưng anh đôt nhiên phải đi một tuần, ngẫm lại cũng thoang thoáng khó chịu.

Thẩm Tuấn lưu luyến nắm tay Kiều Ninh tay, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay mềm mịn của cô, dịu dàng nói: "Chờ anh quay lại đón em, ở với bố mẹ bên này vừa hay có người chăm sóc em."

Hai người dắt tay nhau ra cửa, nhìn thấy bố vợ đang ngồi ở phòng khách, mặt đã đỏ thành màu gan heo, quả nhiên chén trà trong tay cũng run lẩy bẩy.

Hôm nay chơi cờ mà ván cờ khó nhằn mất quá nhiều thời gian, xong một trận, bố Kiều đã đi về trước, mẹ Kiều cũng quên không dặn anh, con rể tới, để hai đứa ở riêng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...