Chương 9: Việt nhân ca (Khúc ca của người Việt)
Mùa hè năm nay, tựa hồ đặc biệt ngắn ngủi.
Ngắn ngủi như phù dung sớm nở tối tàn, chưa kịp tinh tế phẩm vị, liền chớp mắt đã qua.
Rất nhanh, tất cả hoa quế trong cung đều nở, tản ra một trận lại một trận hương thơm ngát say lòng người.
Năm nay bách tính thu hoạch đặc biệt tốt, là một năm bội thu, long nhan cực kỳ vui mừng.
Vì thế, đêm đó, Yên Chiêu đế mở tiệc chiêu đãi văn võ bá quan tại Vị Ương cung.
Trong lúc nhất thời, bình rượu bằng vàng, bàn phỉ thúy, mỹ thực như hoạ, rượu như suối, cổ cầm thánh thót, oanh yến xinh đẹp, hảo một bức cảnh tượng ca múa mừng cảnh thái bình thịnh thế phồn hoa.
Trên tiệc rượu, đám đại thần châu đầu ghé tai xì xào bàn tán: "Nghe nói tối nay, vị thiên kim của Lãnh Thừa Tướng sẽ hiến một vũ khúc!"
"Không phải chứ, thật có thể nói là Lãnh gia có nữ nhi mới trưởng thành!"
Kỳ thật trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ, Lãnh Lam Ca này sớm muộn cũng sẽ gả vào Hoàng gia, cũng không khỏi ở trong lòng có chờ mong đối vị Vương phi tương lai này.
Đang nói, chỉ nghe thái giám phụ trách lễ nghi vỗ tay hai lần, nhóm ca cơ nguyên bản còn đang trên bàn rượu khinh vũ liền nhao nhao từ hai bên lui xuống.
Lãnh Lam Ca mặc một bộ váy trắng uyển truyển đi đến trung ương yến hội, sau lưng còn mang theo năm ba vũ giả cùng mặc váy trắng.
Lãnh Lam Ca tối nay, dưới ánh nến chập chờn trong điện, đôi mắt sáng ngời thanh tịnh như thể thấy đáy, dung nhan khuynh thành được chiếu sáng rạng rỡ dưới ánh sáng nhu hòa, bộ váy trắng càng phác hoạ nên dáng người thanh tuyệt của nàng, quả nhiên đẹp đến tận xương tủy, để tất cả nam tử đang ngồi đều không khỏi say mê.
Lãnh Lam Ca nhìn không chớp mắt, khom người, uyển chuyển cúi đầu với Chiêu đế cùng Hoàng Hậu ngồi trên thượng vị, trong trẻo nói: "Tiểu nữ tử Lãnh Lam Ca nay suất ra gia kỹ ban*, vì Hoàng Thượng, Hoàng Hậu cùng chư vị đại nhân, hiến trình một khúc ca vũ."
(*ban nhạc công của nhà)
"Miễn lễ." Chiêu đế giơ ly rượu lên, khẽ gật đầu, hỏi: "Không biết Ca nhi hôm nay muốn ngâm vũ khúc gì?"
"Việt nhân ca."
"Tốt." Chiêu đế nheo mắt, ra hiệu Lãnh Lam Ca có thể bắt đầu.
Lãnh Lam Ca đứng thẳng người, thấy gia kỹ ban sau lưng cũng đã vào chỗ, liền khẽ mở chu thần.
Một đạo tiếng ca không linh du dương vang lên trong điện, thanh âm mềm mại, uyển chuyển bồi hồi, phảng phất như tiếng trời, mà nghê thường của nàng cũng theo từ khúc lẳng lặng vũ động, mang theo một loại hoa lệ từ trong cốt tuỷ, thật sự mỹ diệu tuyệt luân.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người nín thở, nhìn chằm chằm Lãnh Lam Ca, sợ bỏ qua bất cứ chi tiết gì.
Kim tịch hà tịch hề?
Khiên chu trung lưu
Kim nhật hà nhật hề?
Đắc dữ vương tử đồng chu.
Mông tu bị hảo hề,
Bất tí cấu sỉ.
Tâm kỉ ngoan nhi bất tuyệt hề,
Đắc tri vương tử.
Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi,
Tâm duyệt quân hề, quân bất tri.
Quân bất tri, quân bất tri...(1)
Nhất là khi hát đến đoạn cuối cùng kia ' Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi. Tâm duyệt quân hề, quân bất tri.' Lãnh Lam Ca chợt thấy trong lòng nổi lên một trận chua xót, cơ hồ muốn rơi lệ, vội vàng chuyển thân múa, lấy tay áo che mặt, qua khe hở yếu ớt ghé mắt nhìn về phía Thất điện hạ Mộ Dung Nhan cũng lại mặc một bộ bạch bào.
Ánh mắt ấy trong thoáng kinh hồng vừa vặn rơi vào đáy mắt Mộ Dung Nhan, chỉ cảm thấy cái liếc mắt đó của nàng, như khóc như mộ, như oán như tố...Thoáng giây, trong đầu giống như loé lên một đạo băng lôi, bức tường cao ở trong lòng mà mình thiên tân vạn khổ xây dựng nên, chỉ khoảnh khắc liền bị đánh trúng ầm vang sụp đổ, không còn tồn tại!
Tâm duyệt quân hề, biết rõ không nên...
Aiz, thôi thôi!
Đã chú định vì khanh chấp mê bất ngộ, điên đảo hồng nhan!
Một khúc kết thúc, dư âm lượn lờ, nửa ngày sau mọi người mới lấy lại tinh thần, chỉ cảm thấy khúc ca vũ mà Lãnh Lam Ca mới biểu diễn vừa rồi quả nhiên khiến người giật mình như mộng, như si như say, nhao nhao vỗ tay lớn tiếng khen hay, liền ngay cả Chiêu đế cũng mỉm cười vỗ tay.
Mộ Dung Tình trợn tròn đôi mắt đen láy thẳng tắp nhìn qua Lãnh Lam Ca, âm thầm nghĩ, "lòng có vương tử cùng thuyền..." Lam Ca tỷ tỷ thích không phải là... Lập tức yên lặng ngoái đầu nhìn về phía Mộ Dung Nhan ngồi cách đó không xa.
Thật lâu, Chiêu đế nhíu mày hỏi: "Quả là một bài tình ca cảm động lòng người, hay trong lòng Ca nhi đã có vương tử mà mình ngưỡng mộ?"
Lãnh Lam Ca má ngọc phiếm hồng, lại nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Bẩm bệ hạ, chỉ là một bài từ khúc thôi, Lam Ca không còn ý gì khác."
"Phải không, trẫm còn tưởng là tiểu tử ngốc nào của trẫm không biết tâm ý Ca nhi, cho nên Ca nhi mới đặc biệt chọn xướng thủ khúc này. Như thế xem ra, là trẫm nghĩ nhiều rồi." Chiêu đế hời hợt quét mắt về phía các Hoàng Tử ngồi ở một bên, nhấp rượu, bất động thanh sắc nói.
Lãnh Lam Ca bị một câu của Chiêu đế nói toạc ra tâm sự, liền có chút tâm hoảng ý loạn, cũng không biết nên nói cái gì, vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng Hoàng Thượng, luống cuống cúi người với Chiêu đế, rồi lui xuống.
Mà thần sắc bối rối của Lãnh Lam Ca lại bị Sở Vương Mộ Dung Huy thu hết vào đáy mắt, hắn uống một hơi cạn sạch mỹ tửu trong chén, sau đó bất động thanh sắc rời tiệc, đi về phía Lãnh Lam Ca vừa rồi rời đi.
Trên hành lang, tốt xấu cũng đuổi kịp bóng lưng Lãnh Lam Ca, nhìn qua bóng dáng yểu điệu thanh lãnh của nàng, lại gặp bốn bề vắng lặng, Mộ Dung Huy nhịn không được kêu: "Lam Ca cô nương."
Lãnh Lam Ca xoay người, không hiểu vì sao Sở Vương muốn đuổi theo, liền khom người một chút với hắn, lễ phép mà hỏi: "Không biết Sở Vương điện hạ tìm tiểu nữ tử có chuyện gì quan trọng?"
"Lam Ca...Khúc [Việt nhân ca] mà hôm nay nàng hát kia, bản Vương rất thích." Mộ Dung Huy cũng không biết vì sao, mình lại bắt đầu khẩn trương lên.
Lãnh Lam Ca nghe Sở Vương gọi thẳng khuê danh mình liền có chút khó chịu, nhưng vẫn cười hàn huyên nói: "Lam Ca có thể được điện hạ thưởng thức, quả thực vô cùng cảm kích."
Nụ cười này, để Mộ Dung Huy trong lòng rung động, liền kìm không được đưa tay bắt lấy ngọc thủ của Lãnh Lam Ca, nói: "Bản Vương tự nhiên hiểu được tâm ý của Ca nhi nàng..."
Lãnh Lam Ca cảm thấy kinh hãi, vội vàng dùng lực rút tay ra, nhíu mày hỏi hắn: "Ta... tâm ý gì của ta, có phải điện hạ hiểu lầm cái gì không?"
Mộ Dung Huy lại tới gần Lãnh Lam Ca một bước, nói: "Khúc [Việt nhân ca] này, kể chính là cố sự của nữ hài chèo thuyền yêu Sở quốc Vương tử, mà bây giờ ở Đại Yên, cũng chỉ có một Sở vương là ta...Ca nhi...Kỳ thật bản Vương đối với nàng cũng..."
Lãnh Lam Ca không ngờ Mộ Dung Huy lại nghĩ đến cố sự của khúc [Việt nhân ca] này, tưởng mình xướng thủ khúc này vì hắn, xem ra hiểu lầm rất sâu. Nàng vội vàng cắt đứt lời Mộ Dung Huy: "Sở vương điện hạ, ngài đúng là hiểu lầm... Thủ khúc này...Dân nữ thật sự không có ý gì khác..."
"Lãnh cô nương." Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lẽo ẩn ẩn phiếm nộ khí truyền đến.
Chỉ thấy trong con ngươi màu hổ phách của Mộ Dung Nhan giống như thoáng loé lên một tia hàn quang, nhìn chằm chằm Nhị hoàng huynh cùng Lãnh Lam Ca dựa rất gần, chậm rãi đi đến trước mặt hai người bọn họ, âm thanh lạnh lùng nói: "Lãnh cô nương, phu tử để bản Vương gọi ngươi đi qua, có lời muốn bàn luận."
"A?" Lãnh Lam Ca vẫn chưa hoàn toàn kịp phản ứng, tay liền bị Mộ Dung Nhan một mực nắm chặt, kéo đi.
Mộ Dung Huy vốn định xuất thủ ngăn cản, nhưng đột nhiên phát giác Lãnh Lam Ca cũng không rút ngọc thủ của nàng bị Mộ Dung Nhan nắm trong tay, vậy mà mới rồi nàng lại vội vã cấp bách rút tay ra khỏi tay mình như vậy...
Mộ Dung Huy nhìn bóng lưng hai người rời đi, tay vừa mới vươn ra liền giống như bị rút sạch khí lực, chán nản thu hồi...
----
Lãnh Lam Ca nghiêng nghiêng thân thể, một đường bị Mộ Dung Nhan kéo đi, đôi bàn tay thon dài tay nắm lấy mình có chút đau nhức, trong lúc nhất thời, cũng không biết tại sao hắn lại đột nhiên nổi giận.
Đi thẳng đến đằng sau một ngọn giả sơn không người, Mộ Dung Nhan mới dừng lại, xoay người buông tay ra, cau mày nhìn Lãnh Lam Ca hỏi: "Lãnh cô nương cùng Nhị hoàng huynh rất quen thuộc sao?"
Lãnh Lam Ca cảm thấy Mộ Dung Nhan hôm nay có chút không hiểu thấu, rõ ràng tối nay mình còn vì hắn, đặc biệt chuẩn bị [Việt nhân ca], hắn không hiểu phong tình thì thôi vậy, vì sao còn muốn hung dữ đối với mình như thế. Lại nghĩ tới bộ dáng hắn bình thường đối với mình hờ hững lãnh đạm, lập tức cũng nuốt không trôi khẩu khí này, ngửa đầu chống lại ánh mắt Mộ Dung Nhan, hỏi ngược lại: "Tiểu nữ tử cũng không biết, bây giờ tiểu nữ tử quen biết người nào, cũng cần báo cho Thất điện hạ biết sao?"
Mộ Dung Nhan nghe, trong lòng nao nao, đúng vậy a, mình cũng không phải là gì của nàng... Nàng muốn giao hảo cùng ai, mình lại nào có tư cách gì để chất vấn...Thế nhưng thật vất vả mới nhìn thẳng vào lòng của mình, quyết ý đem toàn bộ tâm ý của mình nói cho nàng, nhưng hôm nay...Vạn lời ngàn tiếng muốn nói lại kẹt trong cổ họng, làm thế nào cũng nói không ra miệng.
Nhìn dáng vẻ Mộ Dung Nhan cúi thấp đầu im lặng không lên tiếng, Lãnh Lam Ca khẽ thở dài, dùng thanh âm nhỏ đến không thể nghe được oán trách: "Aiz, thật đúng là một tên ngốc."
Bởi vì bốn phía quá yên tĩnh, một tiếng này vẫn bị Mộ Dung Nhan nghe được, nàng không thể tin ngước mắt nhìn về phía Lãnh Lam Ca: "Ngươi...Ngươi mới vừa nói cái gì?"
Lãnh Lam Ca cũng không biết dũng khí từ đâu tới, dù cảm thấy trên mặt nóng lên như lửa đốt, nhưng vẫn là nhìn chằm chằm Mộ Dung Nhan, từng chữ từng câu lặp lại: "Ta nói, ngươi, thật, là, một, tên, ngốc!"
Nói xong, Lãnh Lam Ca quay người liền muốn rời đi.
Bình luận