Chương 2: Sơ tương ngộ (Mới gặp gỡ)
"Năm ấy, hẳn là năm Bình Trì thứ mười một..." Thiếu nữ nghiêng đầu, lấy ngón tay quấn lọn tóc, nâng má, giống như đang cố gắng hồi tưởng: "Đúng vậy, là nằm Bình Trì thứ mười một, là một cố sự từ rất lâu rất lâu trước kia."
Cố Trạch mấp máy môi, thầm nghĩ, một thiếu nữ còn trẻ như thế sao lại biết chuyện từ những năm Bình Trì? Thời gian đó là tuần tự trải qua bốn đời quân chủ, rồi ngôi vị hoàng đế mới rơi vào tay Yên An Đế ngày nay...
Nhưng hắn cũng học dáng vẻ thiếu nữ kia, ngồi trên mặt đất, không biết vì sao, thanh âm của thiếu nữ ấy giống như đám mây trôi nổi vây xung quanh mình, tựa hồ mang theo quang âm đưa hắn ngược dòng xuyên qua vô tận năm tháng dài đằng đẵng.
"Ban đầu, là một cố sự về một người tri kỷ..." Thiếu nữ thoáng tạm dừng, rồi nhẹ nhàng cảm thán: "Nhưng cũng chỉ vẻn vẹn là một tri kỷ mà thôi."
***
Năm ấy, có một chú linh tước thành tinh ở trong rừng chạy trối chết, mà phía sau có một đầu ưng quái muốn cướp đi nội đan đã tu luyện gần trăm năm của nó.
Sao có thể để cho đầu tặc ưng này dễ dàng thực hiện được, tiểu linh tước thầm nghĩ, chỉ cần tu luyện thêm năm sáu mươi năm, mình liền có thể có yêu lực huyễn hoá thành người, đến lúc đó muốn du ngoạn nhân gian liền dễ như trở bàn tay.
Đáng tiếc thoáng một cái thất thần đã bị chỉ ưng quái kia đuổi theo, móng sắc vụt loé, xé mở một lỗ hổng rất sâu trên người linh tước.
"Bốp" một tiếng, thân thể không chịu khống chế rơi thật mạnh xuống đất, cánh bị tặc ưng kia trảo trọng thương, rốt cuộc không thể động đậy. Chỉ thấy tặc ưng kia ở không khung bay vòng nhìn xuống, rồi lao tới chỗ mình.
Aish, nội đan tu luyện gần trăm năm, chung quy cũng không bảo vệ được, có lẽ ngay cả mạng nhỏ của mình cũng mất...Linh tước tuyệt vọng nhắm hai mắt lại.
Không ngờ, nhưng không nghêng đón bị đánh tới, lại nghe được một tiếng "ầm" vang, linh tước giãy dụa mở mắt, liền thấy chỉ tặc ưng kia nằm trên mặt đất cách đó không xa, vẫn không nhúc nhích, mà trên người nó bị cắm một mũi tên nhọn...
Lộc cộc lộc cộc, một trận vó ngựa tới gần, sau đó tựa hồ nhìn thấy một bóng người đi xuống, rồi đập vào mắt là khuôn mặt ngạc nhiên của một hài đồng chừng bảy tám tuổi, cùng mới một cỗ hương hoa lê nhàn nhạt.
Đó là tình cảnh lần đầu tiên gặp gỡ người nọ.
Về sau, mơ hồ nhớ mình được một đôi bày tay nhỏ bé non nớt ôm lấy, rồi rốt cục gắng gượng không được nỗi mệt mỏi, liền mất đi ý thức.
Linh tước không biết mình đến tột cùng ngủ say bao lâu, trong lúc hôn mê, cứ cảm giác có một đôi tay dịu dàng vỗ về mình, còn có cỗ hương hoa lê làm cho mình an ổn.
Đợi hoàn toàn thanh tỉnh, linh tước phát hiện mình đang bị nhốt trong một lồng chim bằng tơ vàng, không khỏi cảnh giác. Muốn cử động cánh, lại động đến vết thương, đau đớn đến thấu tim lập tức truyền đến, nghiêng đầu nhìn liền phát hiện vết thương của mình đã được ai đó dùng vải băng bó chỉnh tề.
Bình luận