Chương 91: 91
Quả thật là khó nói.
Vân Hồi Chi thầm nghĩ Sở Nhược Du quả thật nhạy bén, mình mới nói không phải chuyện tốt, nàng đã đoán ra được manh mối.
Vân Hồi Chi giấu nhẹm chuyện đi, vốn dĩ trong nhà cũng chưa ai biết, tuổi mình lại không lớn, lúc này chắc cũng chẳng có chuyện gì.
Cô không đành lòng để Sở Nhược Du lo lắng cho mình.
Cô vô cùng tự tin vào bản thân, có thể xử lý tốt các vấn đề liên quan, quen tự mình quyết định, không thích người khác nhúng tay vào.
Cô không phải không thẳng thắn với Sở Nhược Du, chủ yếu là nếu nói với nàng, lỡ như không xử lý tốt, sẽ chỉ làm Sở Nhược Du càng thêm lo lắng.
Nếu xử lý tốt, Sở Nhược Du, cái đồ ngốc ấy, biết đâu lại càng lo lắng hơn, cứ như thể có một khuôn mẫu đặt ra giữa hai người, nếu không học tập bắt chước theo thì chính là không để tâm.
Mọi chuyện sao có thể vơ đũa cả nắm như vậy được.
Nếu cô sinh ra trong gia đình của Sở Nhược Du, đơn giản hạnh phúc, được cha mẹ che chở ba mươi năm, liệu cô còn có thể nói mình tự tin xử lý tốt các vấn đề liên quan không?
Cho nên, để Sở Nhược Du không nghĩ nhiều cũng không suy nghĩ lung tung, cô nói: "Chị yên tâm, trừ khi chị đẩy em ra, không ai có thể khiến em ở bên người khác."
"Chị cũng sợ người ta mang em đi mất."
Tuy rằng biết không thể nào, nhưng vào khoảnh khắc Vân Hồi Chi nói với nàng người nhà đột nhiên đến Hạ Thành, Sở Nhược Du không khỏi lo lắng.
Nàng bày tỏ những suy nghĩ miên man của mình với Vân Hồi Chi, trải lòng những tâm tư rối bời như tờ giấy nhàu nát, chứ không phải giấu nhẹm đi.
Bí quyết yêu đương, không, phải nói là kỹ xảo chung sống với Vân Hồi Chi, nàng siêng năng học tập và thực hành.
Vân Hồi Chi nghe xong quả nhiên động lòng: "Sao có thể chứ, chị xem nhẹ bản thân mình quá rồi."
Lùi ra khỏi vòng tay Sở Nhược Du, thu vào mắt dáng vẻ chau mày sầu não của nàng.
Sự kiềm chế đa sầu đa cảm và nỗi lo lắng cho bản thân của nàng, đối với Vân Hồi Chi lại mang một ý nghĩa kiên định khác.
Có người đang sợ cô rời đi.
Điều này đối với một người đã quen bị bỏ lại, còn lãng mạn hơn cả câu "chị thích em".
Cô chợt mỉm cười với Sở Nhược Du, lay lay vai nàng, muốn xua tan đi những ưu tư không cần thiết của cả hai.
Dung mạo Sở Nhược Du tự nhiên phóng khoáng, ngũ quan như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, mỗi chi tiết đều có sức quyến rũ khiến người ta kinh ngạc.
Lúc này nàng để mặt mộc, những đường nét đoan chính ban ngày trở nên dịu dàng dưới ánh đèn, vô cùng giống tấm ảnh nàng gửi cho cô lần đầu tiên nhắn tin.
Khi đó Vân Hồi Chi phóng to tấm ảnh, xem xét từng chi tiết, đến cả mấy nốt tàn nhang mờ mờ trên mặt nàng cũng thấy được.
Bình luận