Chương 81: 81
Khung cảnh ngoài cửa sổ với hàng ngàn hàng vạn biến đổi buồn tẻ, vô vị, hết tòa nhà này đến tòa nhà khác, gió lạnh cứ thế lượn lờ.
Cư ngụ trong thành thị chính là có một điểm không tốt này, những ngày ở trấn Kiêm Gia, chỉ cần mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy thảm thực vật xanh mướt và những mái nhà kiểu cũ.
Là có thể cảm nhận được sự tốt đẹp khi được cả thị trấn chào đón, ánh mặt trời và làn gió mát đều không hề keo kiệt.
Hai người vào phòng, người chủ động đóng cửa lại chính là Sở Nhược Du, chú mèo nhỏ trong nhà cũng theo vào, lượn lờ quanh chân Sở Nhược Du.
Trước đây một thời gian Vân Hồi Chi còn nói, có cơ hội muốn gặp chú mèo béo nhà nàng, Sở Nhược Du nghĩ cuối tuần nào đó ra ngoài hẹn hò, sẽ dắt nó đi một lúc.
Tối hôm qua ngủ rất muộn, nhưng chất lượng giấc ngủ lại tốt, sáng nay khí sắc thật ra rất ổn.
Chỉ đơn giản thoa một lớp kem lót và son môi, không nhìn ra vẻ mệt mỏi, nhưng so với Nhậm Dư Hàm dù là ngày nghỉ cũng trang điểm tỉ mỉ thì vẫn không đủ tươi tắn, có một khoảng cách không thể nào đuổi kịp.
Nhậm Dư Hàm giống hệt mẹ cô ấy, bất cứ lúc nào cũng nhấn mạnh vẻ bề ngoài gọn gàng, lộng lẫy, chỉn chu, khiến người nhìn cũng phải thấy xấu hổ.
Trước đây mỗi khi Sở Nhược Du nhìn thấy Nhậm Dư Hàm, dù đáy lòng đang ở giai đoạn buông bỏ hay chưa buông bỏ, đều từ tận đáy lòng mà thưởng thức sự tự kiềm chế, chú trọng vẻ ngoài của cô ấy, vô cùng tán đồng.
Hiện tại Sở Nhược Du cũng vẫn kính nể, đến cả sợi tóc của người kia cũng được chăm chút kỹ càng như vậy.
Nhưng không biết vì sao, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ không son phấn của Vân Hồi Chi, làn da sạch sẽ đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng, đôi mắt cũng trong veo như được nước trong gột rửa.
Lúc vui vẻ thì tỏa ra ánh sáng, lúc không vui thì lại hoe hoe đỏ, vừa hay cười lại vừa hay khóc.
Nàng nghĩ mà lòng mềm nhũn cả ra, sự mềm mại tột cùng này được dệt thành một bộ áo giáp, nàng khoác lên người, rồi mỉm cười với Nhậm Dư Hàm.
"Chị Dư Hàm ngồi đi, có muốn uống gì không, để em đi pha."
"Vừa mới uống trà xong, không vội đâu."
Nhậm Dư Hàm cầm lấy cuốn sách nàng tùy tiện đặt trên bàn, nhìn bìa sách, "Chị lật xem được không?"
Cô ấy sợ bên trong có những thứ riêng tư không tiện xem, bởi vì lúc cô ấy tiện tay cầm lấy, ánh mắt Sở Nhược Du đã thoáng chút căng thẳng.
Sở Nhược Du nói: "Được chứ ạ, bên trong cũng không có viết chữ gì đâu."
Trí nhớ của Nhậm Dư Hàm rất tốt: "Tiểu thuyết của Dostoyevsky, chị nhớ đầu hè em đã xem rồi, vẫn chưa đọc xong à?"
"Đọc xong rồi, thỉnh thoảng lấy ra lật xem lại thôi."
"Thu hoạch được nhiều lắm phải không?"
Sở Nhược Du cười: "Cũng không đọc ra được gì nhiều."
Quyển sách này là quyển sách nàng mang đến Kiêm Gia, biết bao nhiêu buổi tối, nàng đã thản nhiên lật xem bên cạnh Vân Hồi Chi, cảm nhận những triết lý và sự phi lý trong đó.
Bình luận