Chương 62: 62
Chỗ bị cửa kẹp vẫn còn âm ỉ đau, cơn đau không đến mức khiến người ta phải khóc thét lên, nhưng cũng không phải là dễ chịu, cứ lặp đi lặp lại khiến người ta phải nhìn về phía vết thương.
Cơn đau không nặng không nhẹ, có lúc lại càng làm người ta thêm phiền chán.
Bạn đã vì sự tồn tại của nó mà thật sự dày vò một hồi, rồi lại không có lý do gì để kể lể với người khác.
Chút thương tổn nhỏ này, nói ra thì lại thành làm kiêu.
Sau khi Vân Hồi Chi đáp "Ừm", Sở Nhược Du một lúc lâu cũng không nói thêm lời nào.
Vân Hồi Chi đành phải hỏi: "Sao chị biết được?"
Sở Nhược Du lạnh lùng: "Vốn dĩ không biết, bây giờ thì biết rồi."
Vân Hồi Chi: "..."
Trách thì chỉ trách cô quá thành thật.
Nói đến đây, Vân Hồi Chi không nhịn được nghĩ, cuộc điện thoại Sở Nhược Du gọi cho cô, là trước hay sau khi nhắn tin cho Nhậm Dư Hàm.
Ý nghĩ này đặc biệt nhàm chán, đặc biệt vô nghĩa.
Chỉ là cô không kiểm soát được, cô chính là sẽ nghĩ như vậy.
Cô đột nhiên rất buồn, trạng thái này của cô, còn làm sao để tiến về phía trước đây.
Cô nói: "Xin lỗi."
Giọng cô bình thản, tất cả những thăng trầm cảm xúc tối nay đều đã tiêu hao hết trước mặt Sở Nhược Du, cô không còn sức lực để khóc lóc om sòm nữa.
Như vậy thật ngốc.
Đầu cô bây giờ vẫn còn choáng váng, chắc cũng đã làm Sở Nhược Du khóc đến ngốc đi rồi.
Cô lại nghĩ đến nụ hôn trên xe, Sở Nhược Du đã rất lâu rất lâu không hôn cô, vậy mà lại chủ động một lần.
Chỉ là để bịt miệng cô lại mà thôi.
Sở Nhược Du hỏi: "Bây giờ cô có suy nghĩ gì?"
Sở Nhược Du không hề so đo chuyện cô giả vờ ngủ trên xe, mà hỏi chính là hiện tại, cũng là hỏi về tương lai.
Vân Hồi Chi lại một lần nữa thẳng thắn, cô nói: "Tôi muốn dừng lại."
Không cần cãi nhau, cũng không cần tỏ ra như không có chuyện gì, cứ bảo thủ mà đứng yên tại chỗ. Đợi đến khi tâm trạng tan nát của cô hồi phục lại, rồi hãy nghĩ đến chuyện khác.
"Được, dừng lại."
Sở Nhược Du nhắc lại lời cô, trong giọng nói không hề có chút cảm xúc nào khác.
Điều này làm Vân Hồi Chi cảm thấy thất vọng, cô nói gì Sở Nhược Du cũng sẽ không cảm thấy không được sao.
Dù cho cô có nói "Tôi không cần thích chị nữa", Sở Nhược Du phần lớn cũng sẽ đáp lại bằng một tiếng "Được thôi".
Cô như thể có cũng được không có cũng chẳng sao.
"Cô... bây giờ có phải rất hối hận không, sớm biết có một người như vậy tồn tại, cô đã không đuổi theo đến đây rồi phải không?"
Bình luận