🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 14: 14

Ban ngày dài đằng đẵng, lúc họ trở về, mặt trời mới vừa chạm đến ngọn núi phía tây, còn chưa kịp lặn xuống, mà những đám mây đã nhuốm màu rực rỡ.

Đi ngang qua quầy lễ tân, Vân Hồi Chi ném trả chìa khóa xe cho Tiểu Chương.

Cũng chẳng nói một lời cảm ơn.

Sở Nhược Du trêu cô: "Tôi còn đang thắc mắc sao ngày nào cậu ta cũng trưng ra bộ mặt như đưa đám, hóa ra là gặp phải kẻ trộm xe ngang ngược vô lý."

"Hai câu nói của chị có thể làm tổn thương cả hai người đấy."

Vân Hồi Chi dùng thái độ khen ngợi để chỉ ra bản lĩnh của Sở Nhược Du, hoàn toàn không hề tức giận.

"Thu lại cái vẻ si mê của cô đi."

Cô đúng là si mê thật.

Cô chưa bao giờ che giấu sự yêu thích của mình đối với Sở Nhược Du – một sự mê đắm chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài.

Từ lúc ban đầu đòi xem ảnh mặt mộc rồi một giây sau đã thay đổi thái độ nịnh nọt, cho đến những khoảnh khắc triền miên vui vẻ trên giường hiện tại, Vân Hồi Chi đều đang tận hưởng để thỏa mãn bản thân.

Đến nỗi sau này, khi Sở Nhược Du tự do rời đi vào một ngày nào đó, cô như thể rơi xuống từ một giấc mộng Vu Sơn, một lần nữa trở về với cuộc sống không còn chút niềm vui nào.

Cô mới kinh ngạc phát hiện ra cuộc gặp gỡ tình cờ này là do duyên số trời định, là hoa trong gương, trăng trong nước, có lẽ sau này sẽ không bao giờ có nữa.

Liệu còn có người hợp ý cô nhắn tin cho cô vào đêm khuya, rồi từ xa xôi tìm đến không?

Từ "tìm đến" này không đúng, nói như vậy cứ như thể Sở Nhược Du thích cô lắm vậy, căn bản là không có.

Ý của cô là, dù Sở Nhược Du đến vì bất cứ mục đích gì, có lẽ cũng chỉ có một lần này mà thôi.

Thiên thời địa lợi nhân hòa, họ quen biết nhau một dạo, vội vã lại hời hợt, không ai kiên nhẫn đi tìm hiểu ngọn ngành, hay phán xét luân lý đạo đức.

Muốn làm thì cứ làm.

Đây không phải là một chuyện đáng để khẳng định hay kiên trì, nhưng gặp gỡ nhau vào mùa hè này, đối với ai cũng không phải là điều xấu.

Vân Hồi Chi may mắn vì buổi tối hôm đó, cô đã không lười biếng mà trả lời tin nhắn, cô đã lừa được Sở Nhược Du đến.

Cô chưa từng gặp qua người nào như Sở Nhược Du, điều này không phải đợi đến sau khi lừa được người ta đến mới biết.

Từ lúc Sở Nhược Du dùng một tấm ảnh để trả lời cô, cô đã bị cái linh hồn thú vị ấy thuyết phục rồi.

Không phải cô ít gặp người, chưa từng trải sự đời, nhưng những điều đó đều không bằng cảm giác mà Sở Nhược Du mang lại cho cô.

Ba ngày, bảy mươi hai giờ.

Bảy mươi hai giờ có thể làm được rất nhiều chuyện, nhưng không đủ để chống đỡ một tình cảm quá nặng nề.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...