🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1: VĂN ÁN

Buổi tối Đêm Bình An, Tuyết Lí nhận được điện thoại từ Xuân Tín. Đầu dây bên kia, nàng chỉ lặng lẽ thở, rồi nhỏ giọng gọi tên cô.

"thật xin lỗi, em nhớ chị..." Giữa tiếng người ồn ào, Tuyết Lí nghe không rõ lắm. "Chị đang bận, lát nữa chị gọi lại cho em."

Cúp máy, đóng cửa xe lại, giọng nữ dịu dàng trên radio vẫn ấm áp nhắc nhở trời trở rét, nhớ mặc thêm áo giữ ấm.

Mùa đông năm ấy đặc biệt lạnh. Sau đó, điện thoại của Xuân Tín không còn gọi được nữa. Nàng vốn hay hờn dỗi, Tuyết Lí cũng không để tâm nhiều.

Ba tháng sau, Tuyết Lí nghe tin Xuân Tín qua đời. Trong danh bạ điện thoại của nàng chỉ lưu duy nhất số của cô.

Cô đã lén đến thăm nàng. Nàng ở trong một căn phòng trọ đơn sơ tự xây phía sau trường học, ra đi vì bệnh tật giữa những ngày đông giá rét mà đài phát thanh nói là trăm năm mới có một lần. Năm đó, Xuân Tín vừa tròn mười bảy tuổi.

Ngồi trên xe, Tuyết Lí nhìn qua ô cửa sổ, thấy hàng cây hai bên đường đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Gió thổi qua, những cánh hoa trắng hồng lả tả bay. Đông qua xuân đến, giọng nữ phát thanh viên trên radio vẫn dịu dàng như thế. Xuân đã về, mà Xuân Tín thì chẳng còn đây nữa.

* * *

Mười năm âm dương cách biệt, Tuyết Lí ngày nào cũng nghĩ, giá như mọi thứ có thể làm lại từ đầu, thì tốt biết mấy.

Cô đã có được tất cả những gì hai người từng cùng nhau khao khát, vậy mà vẫn chẳng cảm thấy niềm vui. Cô ngước nhìn trần nhà trắng bệch, thấy bên cạnh mình chỉ là khoảng không trống vắng.

# trọng sinh / cứu rỗi /HE ## thanh mai thanh mai, hai nhỏ vô tư #

# thỏa thỏa ngọt văn, không ngọt ta ăn phân #

Một câu tóm tắt: Song trọng sinh cứu rỗi văn, thanh mai thanh mai, hai nhỏ vô tư.

Lập ý: Đời người vô thường, hãy cố gắng hết sức mình, nguyện cho mỗi chúng ta không sống uổng một kiếp.

. . . . . .

Truyện này tác giả đặt tên nhân vật ba của Xuân Tín và cô của Xuân Tín theo như phiên âm Hán Việt đều là Doãn Nguyện Xương, mặc dù về mặt chữ Trung thì có phần khác nhau. Vì để trải nghiệm đọc của mọi người được liền mạch, mình xin phép điều chỉnh 1 chút để mọi người không phải lấn cấn khi đọc nha.

1. 尹愿昌

Hán Việt: Doãn Nguyện Xương - Ba của Xuân Tín

尹 (Doãn) 愿 (Nguyện) 昌 (Xương)

2. 尹源骧

Hán Việt: Doãn Nguyên Tường (hoặc: Doãn Nguyên Xương)  - Cô của Xuân Tín

尹 (Doãn) 源 (Nguyên) 骧 (Tường / Xương / Tương):(âm Hán Việt phổ biến nhất là "Tường" hoặc "Tương", "Xương")

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...