Chương 21: 20h. Vấn đề
Chương 20: Vấn đề
Hậu quả của một đêm triền miên chính là Tả Thanh Xán bị buộc phải vác hai quầng thâm mắt đi làm, còn bị Tần Hoan trêu chọc ngay trong giờ học.
Nhưng lần này không có ai nhìn thấy.
Tả Thanh Xán đứng tại chỗ, nhất thời có chút ngẩn người.
Lần trước có người thấy sao? Là ai? Sao cô lại không nhớ ra nhỉ?
Nhưng vấn đề đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Rất nhanh sau đó, Tả Thanh Xán liền bắt đầu tổ chức các bạn học, cùng nhau xử lý một vấn đề đã bị trì hoãn từ lâu.
Bầu lớp trưởng.
Tả Thanh Xán mới đến lớp này chưa đầy một tuần, cũng không có tâm tư để họ phát biểu diễn thuyết gì, liền áp dụng hình thức bỏ phiếu.
Chẳng qua kết quả cuối cùng của cuộc bỏ phiếu này lại rất kinh ngạc — Tần Hoan thế mà lại được bầu.
Phản ứng đầu tiên của Tả Thanh Xán là có gian lận.
Tần Hoan cũng giống cô, là người mới đến, sao có thể trong mấy ngày ngắn ngủi đã có nhiều người ủng hộ như vậy?
Nhưng cô đã nói muốn “tôn trọng ý kiến của mọi người”, tự nhiên cũng không tiện phản đối, chỉ có thể trước mặt các bạn học dặn dò Tần Hoan phải học hành chăm chỉ, làm tấm gương tốt.
Chỉ là vị lớp trưởng đại nhân vừa mới nhậm chức không những không nghe lời cô giáo thức khuya đọc sách, ngược lại còn sau giờ học lẻn vào ký túc xá của cô, đè cô giáo đang chấm bài thi xuống dưới thân.
“Đừng quậy nữa, cô còn đang làm việc…”
Tả Thanh Xán vội vàng đưa tay đẩy Tần Hoan ra, sợ hai người hoang đường đến mức bài thi của học sinh cũng không màng tới.
“Cô nói vậy là không được rồi, em chỉ làm theo yêu cầu của cô thôi. Chuẩn bị phải học cho thật tốt.”
Tần Hoan bị cô đẩy ra nhưng cũng không giận, chỉ cười tủm tỉm nói, một đôi tay cũng thuận thế đặt lên cánh tay cô.
Vì tựa vào bàn lâu, cánh tay cô bị đè ra một vệt đỏ, khẽ ấn vào liền biến mất, buông tay ra lại hiện lên.
Cực kỳ giống tiếng rên rỉ kiều diễm của cô mỗi lần bị đưa đẩy ra vào.
Tần Hoan chơi đến vui vẻ vô cùng.
Tả Thanh Xán lại đỏ bừng tai, lặng lẽ rút tay ra, nhưng không lại được sức của em, đành bất đắc dĩ hỏi: “Em muốn học thì phải đi đọc sách mới đúng, nắm tay cô làm gì?”
“Sách làm sao đẹp bằng cô được…” Tần Hoan được một tấc lại muốn tiến một thước, nhét cuốn sách đã chuẩn bị sẵn vào tay cô, một đôi mắt đẹp sáng rực nhìn cô: “Cô ơi, câu này giải như thế nào ạ?”
Tả Thanh Xán bị ánh mắt nóng rực đó của em làm bỏng, lập tức nhớ tới hành vi hoang đường của hai người tối qua, hoa huyệt tức thì khẽ co rụt lại, phảng phất như lại sắp có dịch lỏng chảy ra.
Bình luận