🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 18: 17. Cảm mạo

Chương 17: Cảm mạo

Lúc Tả Thanh Xán tỉnh lại lần nữa thì đã là đêm khuya.

Trong phòng ngủ bật một ngọn đèn ngủ ấm áp, Tần Hoan thì gục bên mép giường, vẻ mặt mệt mỏi.

Cô không biết em đã ở đây bao lâu, nhất thời có chút mềm lòng, vội duỗi tay vỗ nhẹ vào cánh tay em, thấp giọng nói: “Em đừng gục ở đây, lên giường ngủ đi.”

Môi Tần Hoan mím chặt, cả người hòa vào bóng đêm dưới ánh đèn.

“Cô ơi, xin lỗi cô…”

Em mở miệng, giọng có chút khàn khàn, nghe như đã khóc.

Lòng cô càng mềm hơn, cô đưa tay qua, khẽ vuốt ve đầu ngón tay em: “Ngủ đi, ngày mai cô sẽ khỏe thôi.”

Tần Hoan bắt lấy tay cô, thuận thế chui cả người vào trong chăn.

Nhiệt độ ban đêm hơi lạnh, người em cũng mang theo chút hơi lạnh, vừa hay làm dịu đi nhiệt độ cơ thể nóng ran của cô.

“Cô ơi, em thích cô.”

Em thấp giọng nói.

Cô theo bản năng hoảng hốt một giây, ngay sau đó đã bị em kéo vào lòng.

“Cô ơi… ôm em một cái…”

Giọng em trầm thấp mà yếu ớt.

Cô sắp không phân biệt được ai mới là người bệnh nữa, nhưng dáng vẻ của em thật sự đáng thương, cô chỉ có thể thầm than một tiếng, đưa tay chân nóng hổi của mình vòng qua eo em.

Tư thế này cực kỳ mờ ám, cô bất giác đỏ mặt, đang muốn bỏ chân xuống thì em đã giữ chặt eo cô, hơi thở ấm áp phả lên trán cô.

“Cô ơi, ngủ đi.”

Cô không dám ngẩng đầu, chỉ có thể rúc vào lòng em, một lát sau thần kinh thả lỏng, liền thiếp đi lần nữa.

Trong bóng đêm, Tần Hoan lại không hề ngủ, đôi mắt hoa đào kia cứ nhìn cô mãi, nhìn mãi, cho đến khi trời hửng sáng, em mới mím môi, nhắm mắt lại, ôm cô chặt hơn.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng, cơn sốt cao của Tả Thanh Xán đã sớm hạ, chỉ có giọng nói còn hơi khàn, nhưng cô nhất quyết muốn đi làm, Tần Hoan không lay chuyển được, đành phải cùng cô đến trường.

Chủ nhiệm giáo dục vừa thấy Tả Thanh Xán, vẻ mặt liền rạng rỡ hẳn lên, đặc biệt là khi thấy Tần Hoan đi phía sau cô, ánh mắt vốn đang nghiêm túc cũng chỉ còn lại sự nịnh nọt.

“Cô Tả sức khỏe không tốt thì cứ ở nhà nghỉ ngơi là được rồi, lớp sáu tôi tạm thời để cô Đồng dạy thay, đợi cô Tả khỏe lại rồi đi làm cũng không sao.”

Chủ nhiệm giáo dục tươi cười nói, thái độ khác một trời một vực so với trước đây.

Tả Thanh Xán dùng đầu ngón chân cũng biết chắc chắn là Tần Hoan đã nói gì đó với chủ nhiệm giáo dục, nhưng cô cũng không giải thích nhiều, chỉ đáp lại hai tiếng rồi cầm sách vở đi đến lớp sáu.

Ba ngày không gặp, trong lớp mọi thứ vẫn như cũ, những học sinh nghịch ngợm vẫn nghịch ngợm như trước.

Chính cô cũng không hiểu nổi, rõ ràng Tần Hoan cũng ở độ tuổi này, sao lại hư hỏng đến thế kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...