Chương 45: Hồi Kinh
Cái gì!!! Điềm Nhi tức giận muốn méo mũi, hai người họ rốt cuộc ai mới quen nuông chiều con a!
Gương mặt nhỏ của Điềm Nhi nhăn nhó thành độ cong kỳ quái, miệng mấp máy há ra rồi đóng lại, nhưng rốt cuộc cũng không có dũng khí dám tranh luận với trượng phu, chỉ có thể oán hận nghiến răng, biểu tình như 'ta không thèm tranh luận với ngươi, hừ'.
Tiểu quỷ lém lỉnh Tám Cân kia thấy thế vội ôm cổ Dận Chân, a mã dài, a mã ngắn nịnh nọt loạn cả lên.
Điềm Nhi ở bên cạnh thấy thế, càng thêm bốc hỏa.
Những ngày tĩnh dưỡng trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt đã đến tháng mười hai, trời nổi lên gió lạnh, hành cung Nhiệt Hà đã bao phủ một mảng tuyết trắng xóa. Trông Dận Chân dường như không có vẻ vội vã quay về Bắc Kinh, mỗi ngày chỉ nhàn nhã chơi đùa cùng Tám Cân.
Những ngày này, đối với tiểu gia hỏa kia mà nói, không thể nghi ngờ là khoái hoạt vô cùng.
Bình thường phụ thân luôn rất bận rộn, nay lại dẫn thằng bé đi chơi, dạy cưỡi ngựa, sẽ ở trong tuyết dùng lồng sắt bắt chim tước cho thằng bé, sẽ ở trên băng dạy nó phóng con quay. Trong Hãn Hải viện mỗi ngày đều truyền đến tiếng thằng bé hô to gọi nhỏ, khiến Điềm Nhi thấy vậy vừa vui mừng vừa chua xót.
"Đã trở lại?" trong vầng sáng vàng của ánh nến, nam nhân nửa nằm trên gối lười biếng hỏi.
Bước chân Điềm Nhi dừng lại, sau một lúc lâu mới hơi không được tự nhiên ừ một tiếng. Kêu Phỉ Thúy bưng nước ấm lên, Điềm Nhi ngồi trên giường gạch, tháo giày, bỏ bàn chân nhỏ của mình vào chậu nước. Thời tiết chuyển lạnh, ngâm chân trong nước nóng sẽ cảm thấy vô cùng dễ chịu.
"Ô... chàng làm gì?" Điềm Nhi nhăn mày, vẻ mặt không nguyện mím mím môi.
Chỉ thấy chẳng biết lúc nào, Dận Chân đã ngồi dậy, đoạn phi thường không khách khí cũng nhét đôi chân to của mình vào trong chậu đồng. Ý đồ xấu xa dùng ngón chân thô lớn kẹp lấy bàn chân nhỏ trắng nõn kia, nam nhân vẻ mặt rất nghiêm túc nói: "Gia cũng rửa chân."
Tên bại hoại này! Hiện tại ngay cả nước rửa chân cũng muốn giành với ta sao? "Vậy chàng rửa đi, ta lấy ra." Điềm Nhi thở phì phò muốn rút chân mình về.
Ai ngờ cái tên nam nhân đáng ghét kia, lại không lưu tình chút nào, lập tức liền dẫm lên chân nàng, đồng thời oán trách: "Lộn xộn cái gì, văng hết nước ra rồi."
Điềm Nhi: "..." Cũng vì thái độ này của ngươi, cho nên ta mới có thể giận đến bây giờ a. Nhìn hành vi không hề "hối cải áy náy" của hắn, Điềm Nhi quả thực muốn ngửa mặt lên trời khóc lớn ba tiếng, chẳng lẽ đối với hắn, một câu xin lỗi khó nói vậy sao?
Đương lúc cô nương nào đó còn đang im lặng vấn trời cao, thì chẳng biết lúc nào nam nhân bên cạnh cũng đã từ phía sau, ôm sát nàng vào trong lòng. Phi thường hèn hạ, hắn dùng thanh âm trầm thấp thì thầm bên tai: "Đã giận đủ chưa."
Điềm Nhi giãy dụa vài cái, không có kết quả. Cúi đầu, uốn éo người, thở phì phò nói: "Dù sao ta chính là thích chõ mõm vào việc người khác 'chó mà cố bắt chuột', không có gì làm đi lo chuyện không đâu, là hoàng đế không vội thái giám đã gấp, là... Ô ô..." cái miệng nhỏ rầm rì liên tục bị hung hăng chặn lại, nam nhân hôn nàng mãnh liệt.
Bình luận