🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 25: Chương 25 (Hoàn)

25.

Trở về quán trọ, Lục Chi đi nghỉ trước.

 

Phương Tư Viễn đưa ta về phòng, căn phòng đã được quét dọn sạch sẽ.

 

Hắn kéo tay ta về phía bàn sách, nơi thư họa hắn mang theo đang nằm rải rác bên trên.

 

Lòng ta rung động, có điều gì đó sắp được hé lộ.

 

Hắn lấy một bức tranh trông khá quen mắt từ ống đựng rồi mở ra trước mặt ta.

 

“Đây không phải là…” Ta thấp giọng kêu lên.

 

Không phải bức tranh ta vẽ tặng hắn đây sao?

 

Trăng sáng trên cao, công tử tuấn tú tựa lan can đón gió, thưởng rượu. Nơi hành lang, thiếu nữ kiễng chân, lén trộm nhìn.

 

Chính là cảnh tượng lần đầu tiên ta gặp hắn.

 

Bức tranh này chính tay ta phác thảo nên từng nét một, nhưng chưa bao giờ cảm thấy hài lòng, trước sau chỉnh sửa mấy bận, còn xin phụ thân tìm người làm thành bức tranh hoàn chỉnh. Sau khi bị hắn đối xử lạnh nhạt, vì muốn làm hắn vui ta đã tặng nó cho hắn. Nhưng hắn không cần, ném trả cho ta mà không nhìn lấy một lần.

 

Ta đau lòng, không muốn nhìn thấy nó nữa, bèn ném cho Lộ Chi bảo muội ấy vứt đi.

 

Sao nó lại ở đây?

 

Phương Tư Viễn trải bức tranh trên bàn, giải thích: “Lục Chi bỏ nó ở thư phòng, nhét trong ống đựng tranh của ta, ta vẫn luôn cất giữ nó như báu vật.”

 

Hắn ngẩng đầu, mỉm cười nhìn ta, trong mắt là nhu tình vô hạn: “Nếu không có bức tranh này, ta còn không biết nàng đã gặp ta sớm như vậy.”

 

Mặt ta đỏ bừng, có chút ngượng ngùng. Thực không biết năm xưa sao lại không biết xấu hổ đến thế, còn dám vẽ lại cảnh đi nhìn trộm người ta.

 

Ta vươn tay muốn giành lại: “Trả lại cho ta!” 

 

Phương Tư Viễn ngăn ta, lắc đầu nói: “Tặng cho ta thì nó là của ta.”

 

Hắn cầm d a o, muốn rạch bức tranh.

 

Ta sửng sốt: “Ngươi muốn làm gì?!”

 

“Uyển Uyển, bức tranh này phải tặng cho kẻ khác.”

 

Ta chợt nhớ lại lời hắn nói trong tiểu viện rồi cẩn thận suy nghĩ một lượt. Tranh này do phụ thân giúp đi đường diềm. Chẳng lẽ…

 

Quả nhiên, khi Phương Tư Viễn tách lớp giấy tuyên trên vải lụa lên, ở giữa có vài tầng giấy, đây là một công đoạn trong tiến trình làm khung diềm. Bức tranh này dày hơn một chút so với những bức khác, dùng lụa và giấy thượng hạng. Trước kia ta chỉ cho rằng phụ thân muốn làm phần viền tinh xảo, nào ngờ ở giữa còn chứa thiên cơ. Ta mơ hồ nhìn thấy chi chít chữ.

 

Ta kinh ngạc: “Làm sao ngươi biết…”

 

Phương Tư Viễn khựng lại, thấp giọng nói: “Ta thường mở ra xem, tự nhiên… phát hiện được.” Giọng ngày càng nhỏ, ta đưa mắt nhìn qua thì thấy vành tai hắn ửng đỏ.

 

Ở đây có một rổ Pandas

Lẽ nào… hắn đang xấu hổ?

 

Không hiểu sao ta cũng lắp bắp theo: “Ngươi thường… thường xem lắm à?”

 

Hắn khẽ “Ừm”, ánh mắt hơi lảng tránh, chóp tai vẫn đỏ hồng, cúi đầu tiếp tục tháo tranh.

 

Trong khoảnh khắc, hai người nhìn nhau không nói nên lời.

 

Cuộn giấy phải tặng cho kẻ khác, nhưng Phương Tư Viễn lại không muốn tặng luôn cả bức họa này, chỉ đành cẩn thận từng li từng tí tách ra.

 

Hắn cố tình tránh né, không để ta đọc nội dung bên trong. Ta hiểu, những con chữ này rất quan trọng, không phải là thứ ta nên xem, vì vậy, ta tránh xa bàn giấy.

 

Dùng cơm tối xong, ta nghỉ ngơi trước, còn hắn vẫn dong đèn, dùng d a o nhỏ, kim nhỏ, chải lông mềm tách từng chút một. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, ta chỉ cảm thấy yên bình, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

 

Hôm sau tỉnh lại, Phương Tư Viễn đã sửa soạn đâu vào đấy. Trên bàn chỉ còn lại một lớp giấy tuyên mỏng, phía trên là bức họa ta vẽ, không chút tổn hại nào, về cuộn giấy kia thì đã biến mất.

 

Không biết hắn mất bao lâu để hoàn thành.

 

Ta rời giường, bước tới hỏi: “Đã mang đi rồi sao?”

 

Hắn gật đầu: “Hà Kinh đến lấy.”

 

Rồi lại chỉ sang y phục mới cạnh bên: “Phu nhân, chúng ta nên đi dự lễ thôi.”

 

Ta không hỏi xem rốt cuộc hắn và Trịnh Thanh Vân đã nói những gì. Nhưng nhìn vẻ mặt như tro tàn của nàng ta, hẳn đã triệt để buông bỏ hắn rồi.

 

Lục Chi giúp ta trông chừng bọn họ cũng không nói gì nhiều, chỉ an ủi ta: “Tiểu thư yên tâm, ả đi ê n kia sẽ không làm phiền người và cô gia nữa đâu.”

 

Hôn lễ giữa huyện lệnh Cô Tô và Trịnh Thanh Vân rất long trọng. Dù gì cũng do hoàng đế tứ hôn, nên cả Trịnh gia và Trương đại nhân đều hết lòng chuẩn bị, tương đối phô trương.

 

Ta đi theo Phương Tư Viễn, cũng giống như những quan khách khác, tặng quà, nhập tiệc, xem cử hành hôn lễ.

 

Trịnh Thanh Vân cũng không gây chuyện nữa mà ngoan ngoãn thành hôn cùng Trương đại nhân.

 

Hẳn đã chấp nhận số mệnh rồi.

 

Sau hôn lễ, chúng ta đứng dậy từ biệt.

 

Phương Tư Viễn phải đi Tiền Đường nhận chức, không thể chậm trễ được.

 

Thay vì ngồi xe ngựa, ta cùng hắn sóng vai, cưỡi ngựa tiến về phía cổng thành.

 

Phương Tư Viễn không ép ta ngồi xe ngựa, vẻ mặt lo lắng không thôi.

 

Hắn hỏi ta: “Uyển Uyển, thư hòa ly… không ký nữa nhé?”

 

Ta khịt mũi cười, vừa bất lực, vừa khoan nhượng: “Ký hay không, có gì khác biệt à?”

 

Hắn thề son sắt: “Đúng, không có gì khác biệt. Ký hay không thì nàng vẫn là Phương phu nhân của ta.”

 

Ta quay đầu nhìn hắn. Hắn không nói lời đường mật mà nhìn lại ta, nghiêm túc nói: “Uyển Uyển, chỉ có làm Phương phu nhân của ta, nàng mới có thể sống sót.”

 

Lại là lời này.

 

Trước kia ta không hiểu, nhưng hiện tại đã rõ rồi.

 

Nếu ta không là Phương phu nhân, người đó sẽ không dễ dàng buông tha. Trong mắt hắn, ta vốn phải là người của hắn.

 

Ta không khỏi lắc đầu: “Phương Tư Viễn, đã là lúc nào rồi, ngươi còn không nói nổi với mấy lời tử tế với ta.”

 

Hắn cười khổ nhưng thẳng thừng nói: “Uyển Uyển, ta đã nói rồi, ta không phải hạng người tốt đẹp gì. Giữa chúng ta đã xảy ra quá nhiều chuyện… bị hoàn cảnh đẩy đưa, không cách nào tự quyết. Ta biết nàng sẽ không bao giờ toàn tâm toàn ý yêu ta nữa. Rồi nói không chừng ngày nào đó sẽ dứt áo ra đi. Ta chỉ có thể dùng sự nguy hiểm trước mắt này để giữ chặt nàng. Nếu nàng cảm thấy ta đê tiện, ta cũng chẳng có gì bao biện.”

 

Đúng vậy, giữa chúng ta, đặc biệt là hai chữ ái tình, làm sao nói rõ ràng cho được?

 

Ra khỏi cổng thành, ta nhìn về con đường phía trước và nói với hắn: “Tiền đường là nơi mới, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.”

 

Dứt lời, ta thúc ngựa, phi nước đại phóng đi.

 

Phương Tư Viễn lúc đầu sững sờ, sau đó nhanh chóng đuổi theo, sảng khoái cười lớn, niềm vui sướng không cách nào che giấu, có đôi chút giống với chàng thiếu niên kiêu ngạo, đắc ý năm xưa.

 

Giang Nam như họa, chặng đường mới của chúng ta cũng bắt đầu.

 

(Toàn văn hoàn.)

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
133
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
442
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
741
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
100
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa
137
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa

Trong bầu không khí của thế giới showbiz đầy thị phi, “Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa” mở ra một hành trình đầy chông gai nhưng cũng không kém phần thú vị của Ngạn Sơ – một ca nhi tài hoa của thời cổ đại, bất ngờ xuyên không vào […]
0.0 157 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...