🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 114: Bây giờ, đến phiên cậu

Chương 114: Bây giờ, đến phiên cậu

- Muốn uống chút gì không?

Giọng nói quen thuộc đi cùng tiếng cười, âm nhạc ám muội trong quán rượu truyền vào tai, bên môi Trịnh Duyệt Nhan tràn ra một nụ cười không dễ phát hiện, hạ người ngồi xuống trước quầy bar, chân mày lá liễu khẽ chớp: "Sao cũng được."

- Tiểu thư, ở đây không có món 'sao cũng được' ạ.

Một tay Trịnh Duyệt Nhan nâng cằm, biểu cảm lười biếng không gì sánh được, từ từ nói: "Chỉ sợ em nói ra, chị pha chế không được."

- Em cũng quá coi thường tôi rồi, tôi đã ở đây được một hai ngày rồi.

Trầm Hàn Sanh cười lắc đầu, lấy một ly rượu cocktail sạch sẽ, dùng miếng chanh lau sạch miệng ly, rồi lại bôi lên một chút đường cát.

Trịnh Duyệt Nhan không nháy mắt nhìn động tác của nàng, miệng nói: "Sao lại muốn đến nơi này làm việc?"

Trầm Hàn Sanh đáp nghiêm túc: "Để kiếm tiền."

- Xì. – Trịnh Duyệt Nhan cười khẽ một tiếng.

- Cười cái gì?

- Giá hữu nghị Tiểu Phương trả cho chị là bao nhiêu?

- Anh ta không bạc đãi tôi. – Trầm Hàn Sanh vừa đáp vừa lấy một viên đá trong xô bỏ vào ly, rồi lấy Vodka, Vermouth cay và nước chanh rót vào chén rượu, động tác lưu loát, thành thạo kỳ lạ.

- Không tệ lắm, xem ra mất không ít thời gian luyện tập. - Vẻ kinh ngạc trong mắt Trịnh Duyệt Nhan lóe lên, thân người hơi nghiêng về phía trước: "Lẽ nào Thánh Hòa bạc đãi chị? Có thể dễ dàng buông tha như vậy?"

Trầm Hàn Sanh dừng động tác trên tay, trên mặt lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: "Tôi không thích nghe những lời này."

- Nói cái chị thích nghe nhé.

Trong lúc nói chuyện, Trầm Hàn Sanh đã bưng một ly rượu pha chế xong đến trước mặt nàng, Trịnh Duyệt Nhan tạm thời không nói, cầm ly lên ngửi ngửi, sau đó đưa đến bên môi, hớp một ngụm nhỏ, hương vị đậm chất kích thích không khiến cô nhắm mắt lại, khen: "Không tệ!"

Hai tay Trầm Hàn Sanh chống quầy bar, miễn cưỡng nói: "Có chuyện tốt gì muốn nói cho tôi biết, nói đi."

- Lẽ nào chị không thể để cho em chút mặt mũi, biểu hiện hứng thú lên một chút sao?

- Tôi đã hết sức.

- Được rồi. – Trịnh Duyệt Nhan lại uống một ngụm rượu, lúc này mới nói: "Kỳ thật em chỉ muốn nói cho chị biết, ngày nào đó đến thăm Tòng Y được rồi đó, Tào Vân Tuấn lúc nãy đã vào bệnh viện."

Trầm Hàn Sanh sửng sốt một chút, trong mắt nổi lên thần sắc phức tạp: "Hắn... làm sao vậy?"

- Hẳn là báo ứng, cũng là tai nạn giao thông, buổi tối lấy rượu lái xe, rồi xe thể thao với xe chở hàng đâm vào nhau, chỉ là không may mắn như biểu tỷ em, rốt cuộc hỏng một chân.

- Báo ứng? – Trầm Hàn Sanh không khỏi cười khổ, tai nạn giao thông này, Trịnh Thái tự nhiên có thể ung dung vung tiền, thế nhưng trả thù như vậy với Tào Vân Tuấn mà nói, sợ là còn thảm hơn so với chết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...