🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 170: Chị Là Một Con Quỷ

Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương

Dịch giả: Sam Mạc Anh

---

"Nhưng... chị ấy nói chỉ cần chúng ta về nhà, chị ấy sẽ tự mình thú nhận trước ba mẹ rằng tất cả là do chị ấy bày ra. Nghe không giống đang giở trò nữa... vì chị ấy cũng muốn chúng ta quay về mà." Hải Nhạc ngập ngừng nói.

Tạ Thư Dật cau mày chặt hơn:

"Thật sự không biết cô ta giở trò gì nữa. Chỉ là, nói như vậy, hình như cũng không phải là quỷ kế. Nếu cô ta thật sự có thể đứng trước mặt ba mẹ thừa nhận mọi chuyện, thì cũng không phải là không thể. Vấn đề là, cô ta có thật sự làm thế không? Thôi.... Nhạc Nhạc, em cứ liệu mà làm đi."

"Vậy... chúng ta thử một lần được không?" Hải Nhạc cắn môi. Trong lòng thực ra cũng rất nhớ mẹ.

"Nếu em muốn thử, thì thử một lần. Chỉ là anh sợ về nhà rồi, cô ta lại không chịu thừa nhận, lúc đó tính sao?" Tạ Thư Dật nói.

Hải Nhạc khẽ nở một nụ cười thần bí, cô tháo chiếc kẹp tóc màu hồng hình viên kẹo ra, giơ lên trước mặt Tạ Thư Dật:

"Thư Dật, cái này... là chị Minh Hy Ca tặng cho em đó. Anh hiểu không?"

Hắn cầm lấy xem kỹ, nhướng mày:

"Giống cái hoa cài áo lần trước à?"

Hải Nhạc lại giật lại, cài lên tóc mình:

"Yên tâm, dù chị ấy có chối cãi thế nào... chúng ta cũng có bằng chứng để minh oan."

Tạ Thư Dật cúi đầu hôn cô một cái thật mạnh:

"Sao em lại thông minh đến vậy chứ?"

"Thông minh gì đâu, chỉ là đề phòng một chút thôi." Hải Nhạc chun mũi cười, "Nhưng chúng ta cứ đối xử tốt với chị ấy. Biết đâu chị ấy cảm động và chịu nói thật trước ba mẹ thì càng có sức thuyết phục."

"Ừ, tùy em." Thư Dật ôm siết cô vào lòng. "Từ nay, cô ta đừng mong chen vào giữa chúng ta nữa."

Vì Hải Nhạc tha thiết đề nghị, Thư Dật đành để Trì Hải Hoan ở lại Hải Giác thêm vài hôm. Nhưng hắn kiên quyết không thèm đếm xỉa đến Trì Hải Hoan.

Hắn quan tâm cô ta làm gì? Hắn không phải là Hải Nhạc, hắn không mềm lòng như thế. Dù Hải Nhạc có nói hắn, hắn vẫn không muốn để ý đến cô ta. Với hắn, cô ta không khác gì không khí. Thậm chí còn không bằng... vì không khí còn cần để thở.

"Anh ấy... vẫn không chịu tha thứ cho chị." Trì Hải Hoan cố gượng cười, nhưng trong mắt hiện rõ sự thất vọng.

Hải Nhạc dịu giọng:

"Chị cũng biết tính anh ấy rồi... Anh ấy quát cả em suốt đó. Chỉ cần chị thật lòng hối lỗi, anh ấy sẽ nhìn thấy thôi."

"Không sao... chị quen rồi." Trì Hải Hoan rầu rĩ cắn môi.

Rồi cô ta bày ra những món đồ đã mua ở làng chài mấy hôm trước để chuẩn bị mang về Đài Bắc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...