Chương 159: Người Chị Hận Nhất Là Ai?
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Ừm, em tin anh. Giờ anh về phòng đi, em phải đi tắm đây."
Không, cô không tin. Cô không tin. Cô và hắn, định mệnh là không thể ở bên nhau nữa!
Tạ Thư Dật nghe cô nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Nhưng thấy cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, hắn nói:
"Nhạc Nhạc, đừng như thế. Anh thích nhìn em cười. Cười một cái đi?"
Hải Nhạc miết chặt môi.
"Đây đâu phải cười? Anh còn tưởng em đang khóc đấy." Tạ Thư Dật có chút bất mãn.
Môi hắn ghé sát lại gần Hải Nhạc, cô vội đưa tay lên chặn lại.
"Đừng thế nữa."
"Tại sao?" Tạ Thư Dật có chút tức giận. Cô còn muốn giận dỗi đến bao giờ nữa?
"Em không muốn. Em mệt lắm." Hải Nhạc lấy cớ.
Tạ Thư Dật thở dài, thè lưỡi liếm lên lòng bàn tay nhỏ nhắn của Hải Nhạc.
Phiền thật! Muốn hôn cũng không được, chỉ đành liếm lòng bàn tay, cứ như một chú chó nhỏ đáng thương, không có được thứ mình muốn nên đành phải lùi bước.
Một cảm giác nhột nhột lan truyền trong lòng bàn tay, khiến Hải Nhạc không kìm được khẽ rùng mình, cố rút tay về.
Lúc đó, Tạ Thư Dật cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn nắm lấy tay Hải Nhạc, nhìn vào, sắc mặt biến đổi hẳn:
"Nhẫn đâu? Nhẫn đâu rồi? Tại sao em lại không đeo? Anh đã nói rồi! Không được tháo ra! Tại sao em lại tháo ra? Nó đâu rồi? Em phải đeo lại! Nhất định phải đeo lại!"
Hải Nhạc thở dài, đưa tay kia ra, kéo sợi dây chuyền hình cá heo lên. Chiếc nhẫn được cô lồng vào dây chuyền.
"Ở đây mà. Đeo trên tay có vẻ hơi rộng, em sợ bị rơi nên đã lồng vào dây chuyền. Như thế này cũng là đeo mà."
Thật ra nó không rộng, chỉ là, đeo trên tay nhìn vào lại thấy nhói lòng. Nhưng cô lại sợ để chỗ khác sẽ bị mất, nên đã lồng nó vào dây chuyền, đeo ở cổ. Cô không nhìn thấy, người khác cũng không thấy, nhưng dù sao cũng là đeo bên mình.
"Ồ, thế cũng được." Tạ Thư Dật thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhân cơ hội hôn lên má Hải Nhạc một cái, nếu không hôn được một cái, hắn sẽ không cam tâm.
"Đừng thế nữa! Anh mà cứ thế em sẽ giận thật đấy, anh về phòng đi!" Hải Nhạc kiên quyết nói.
Tạ Thư Dật lại thở dài, buồn bã buông cô ra.
"Được rồi, anh đi, anh không chọc em giận nữa."
Hắn thất vọng cúi đầu rời khỏi phòng Hải Nhạc.
Nhìn hắn đi, nước mắt Hải Nhạc lại nhanh chóng trào ra khỏi khóe mắt.
"Tạ Thư Dật, em hiểu anh muốn em vui vẻ, nhưng Tạ Hải Nhạc này sẽ không dễ bị lừa dối nữa đâu. Không phải em không tin anh, mà là những lời anh nói, em không thể tin được."
Bình luận