🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 468: Lời thỉnh cầu của sĩ quan hậu cần (2)

Không ngờ người này gọi cô lại là có chuyện muốn nói với cô.

Vừa rồi Thẩm Nghiên còn tưởng chỉ là gặp trên đường nên chào hỏi một tiếng.

Nhưng sau đó cô vẫn gật đầu đồng ý.

"Đương nhiên là được rồi ạ."

Vốn dĩ Thẩm Nghiên ra ngoài là để đi dạo mua thức ăn cùng mọi người, thực ra bây giờ cô vẫn chưa muốn nấu cơm, buổi trưa vẫn là Lục Tuân đến nhà ăn lấy cơm về.

Diệu Diệu Thần Kỳ

Ban đầu, Ngô Đạt cũng chỉ nói chuyện phiếm với Thẩm Nghiên, khiến cô có chút không đoán ra được rốt cuộc người này muốn nói gì với mình.

"Lục Tuân đúng là người thương vợ, mấy hôm nay cậu ấy còn tự mình đi mua thức ăn, mang đến nhà bếp nhờ tôi nấu cơm."

"Thì ra cơm nước trước đây là do anh nấu ạ? Bảo sao em thấy ngon thế." Thẩm Nghiên có chút kinh ngạc, càng kinh ngạc hơn là, quan hệ của Lục Tuân và sĩ quan hậu cần lại tốt như vậy, hơn nữa còn có thể sai khiến đối phương nấu cơm giúp mình.

"Đúng vậy, quan hệ của chúng tôi rất tốt, bình thường có chuyện gì, tìm cậu ấy đều sẽ giúp đỡ."

Cho nên Lục Tuân nhờ anh ta giúp một chút, anh ta đương nhiên sẽ giúp.

Thẩm Nghiên gật đầu, hai người nói chuyện phiếm một lúc, Ngô Đạt mới đi vào vấn đề chính.

"Đồng chí Tiểu Thẩm đến đây cũng được một thời gian rồi, chắc cũng từng nghe nói quân đội chúng ta thịt tương đối khan hiếm, thường là hai ba ngày mới có một con heo được đưa lên đảo, nhưng mà quân đội nhiều người như vậy, mỗi chiến sĩ cũng chỉ được chia một hai lạng thịt."

Thẩm Nghiên gật đầu, "Trước đây Lục Tuân đã nói với em rồi, cuộc sống ở đây đúng là có hơi khó khăn."

"Đúng vậy, may mà người dân ở đây tự khai hoang trồng trọt, chiến sĩ quân đội chúng ta lúc rảnh rỗi cũng phải lên núi luyện tập, chính là vì muốn tìm thêm thức ăn..."

Anh ta nói với Thẩm Nghiên một tràng, thực ra Thẩm Nghiên hiểu được phần nào tình cảnh hiện tại của quân đội, kinh phí cấp trên phân bổ xuống không nhiều, rất nhiều thứ ở đây đều phải dựa vào chính bọn họ.

Nhưng mà ngày nào các chiến sĩ cũng phải luyện tập với cường độ cao như vậy, nếu không có đầy đủ dinh dưỡng, thì căn bản không đủ để chống đỡ cho việc huấn luyện hàng ngày.

Vì vậy mới rơi vào tình cảnh khó khăn.

"Không biết sĩ quan hậu cần Ngô có chuyện gì muốn hỏi ý kiến em ạ?"

Thẩm Nghiên linh cảm, những lời tiếp theo mới là điều mà Ngô Đạt muốn nói với cô.

Lúc này, Ngô Đạt cũng không vòng vo nữa, trực tiếp nói: "Ừm, trước đây tôi nghe Lục Tuân nói, ở nhà cô cũng nuôi heo, nên muốn hỏi cô một chút về tình hình, nếu được, quân đội chúng tôi cũng định xây dựng một trại nuôi heo, như vậy thì nhu cầu hàng ngày cũng có thể được đáp ứng."

Thẩm Nghiên kinh ngạc trợn to mắt.

"Trại nuôi heo?" Thì ra là chuyện này.

Nhưng mà muốn xây dựng một trại nuôi heo đủ cung cấp cho cả quân đội, thì số lượng heo phải rất lớn mới đạt được.

Trại nuôi heo của Thẩm Nghiên ở trong đại đội bây giờ mới chỉ có vài chục con, trong đó có không ít heo con mới được vài tháng tuổi.

Phải mất thêm nửa năm đến một năm nữa mới có thể phối giống.

Nhưng nếu quân đội cần, thì số lượng heo phải rất nhiều.

"Đúng vậy, cho nên tôi muốn hỏi cô một chút về kinh nghiệm nuôi heo, còn nữa, nghe Lục Tuân nói tạm thời cô chưa theo chồng, là vì trong đại đội còn heo phải nuôi?" Lúc nói câu này, giọng điệu ông ta còn mang theo sự tiếc nuối.

"Vâng, bởi vì trại nuôi heo của đại đội chúng em cũng là mới xây dựng năm ngoái, bây giờ vẫn còn trong giai đoạn khởi đầu, muốn những con heo này đều được phối giống, rồi sinh sản, hình thành một chuỗi hoàn chỉnh, thì cần thêm một chút thời gian."

"Tốt lắm, nữ đồng chí mà có suy nghĩ này, rất tốt. Vậy cô nuôi nhiều giống heo khác nhau, không biết mỗi lứa sinh được bao nhiêu con?"

"Hai con heo nái năm ngoái mỗi con sinh được mười ba và mười lăm con, tỷ lệ sống sót là 100%."

Nghe thấy số liệu này, mắt Ngô Đạt sáng rực lên, Thẩm Nghiên có thể cảm nhận rõ ràng đối phương thật sự rất vui mừng và phấn khích.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...