🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 449: Anh rể, khi nào thì anh tìm đối tượng vậy? (1)

"Lần đó ở bệnh viện, em hầm canh gà nhân sâm cho Lục Tuân, người này đến nhà bếp bệnh viện liền kêu gào ầm ĩ, người đầu bếp trông coi đồ cho em đã nói với bà ta rồi, món đó là của em, vậy mà bà ta không tin, cuối cùng ăn hết một bát canh gà của em, còn ăn thêm một cái đùi gà nữa, lúc đó em liền bắt bà ta bồi thường tiền."

Cô đơn giản kể lại chuyện lúc trước cho Vương Mỹ Phương nghe.

Nghe xong những lời này, Vương Mỹ Phương ngây người.

Vậy cũng được hả?

"Ra là vậy, bảo sao sau khi bà ta quay về, mấy người trước đây chơi thân với Lý Quế Hương đều không chơi với bà ta nữa, nhưng mà mấy người đó cũng không nói gì, tôi đoán chắc là đã xảy ra chuyện gì, không ngờ trong chuyện này lại còn có em nữa."

Nghĩ thôi cũng thấy Thẩm Nghiên thật đáng thương, người ta hầm canh gà cho chồng mình, lại còn cho thêm nhân sâm, chồng người ta còn chưa được ăn, Lý Quế Hương lại tự tiện ăn trước.

Bắt bà ta bồi thường tiền cũng là nhẹ nhàng rồi.

Diệu Diệu Thần Kỳ

Thẩm Nghiên chỉ gật đầu, không bình luận gì thêm, dù sao chuyện nói xấu sau lưng người khác, cô thường không tham gia, chỉ là Lý Quế Hương này thực sự quá kỳ quặc, nên cô mới nói vài câu.

Bảo sao cô còn chưa lên đảo mà trên đảo đã có những lời đồn này rồi.

"Đúng rồi, lúc trước tôi nghe lão Triệu nhà tôi nói, hình như chồng em còn cố ý tìm chồng của Lý Quế Hương nói chuyện, cũng không biết nói gì, sau đó Điền phó đoàn trưởng về nhà dạy dỗ bà ta một trận, từ đó bà ta cũng an phận hơn rất nhiều."

Vương Mỹ Phương kể hết những chuyện mình biết cho Thẩm Nghiên nghe.

Thẩm Nghiên chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đoán được Lục Tuân đóng vai trò gì trong chuyện này.

Người đàn ông này chắc là nghe được lời đồn bên ngoài nên mới tìm Điền phó đoàn trưởng nói chuyện, chỉ là cuối cùng lời đồn vẫn lan truyền ra ngoài, cho nên sau khi cô lên đảo, Lục Tuân mới nói với cô trước, coi như tiêm phòng trước vậy.

"Điền phó đoàn trưởng này là người thế nào? Chẳng lẽ còn đánh vợ sao?"

Nghe thấy từ dạy dỗ trong miệng cô ấy, Thẩm Nghiên không khỏi tò mò hơn.

"Đánh vợ thì không đến mức, nhưng chắc chắn là sẽ đe dọa bằng lời nói rồi. Điền phó đoàn trưởng này hiện tại đang trong giai đoạn quan trọng để thăng chức, đương nhiên là không muốn bị vợ mình làm hỏng cơ hội này. Hơn nữa, trước đây Lý Quế Hương là từ nông thôn lên, dù sao thì bà ta cũng không muốn quay về nông thôn, nghe nói lúc ở quê bà ta từng đánh nhau với mẹ chồng, còn đổ máu, người phụ nữ này không hề đơn giản!"

Thẩm Nghiên: "..."

Có thể đánh nhau với mẹ chồng, còn đánh đến đổ máu, đúng là một người phụ nữ m.á.u mặt.

"Chắc là mẹ chồng cũng ác độc lắm nhỉ?"

"Ai mà biết được, dù sao cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Trước đây nghe nói Lý Quế Hương bị mẹ chồng hãm hại, sảy mất một đứa con, nên vẫn luôn căm hận mẹ chồng, chắc đây là ân oán tích tụ lâu ngày rồi." Vương Mỹ Phương bĩu môi nói.

Thẩm Nghiên hiểu rõ gật đầu, xem ra, Lý Quế Hương này đúng là rất sợ phải quay về nông thôn sống chung với mẹ chồng.

"Nhưng mà em đến đây rồi, hình như cũng không gặp bà ta? Bà ta vẫn luôn ở nhà sao?"

"Đúng vậy! Nghe nói vẫn luôn ở nhà, không ra ngoài, cũng không biết hai vợ chồng họ làm gì nữa."

Hai người đang buôn chuyện thì đồ ăn đã được dọn dẹp xong, Vương Mỹ Phương cũng bưng thức ăn của mình về nhà.

Thẩm Nghiên cũng bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

May mà, bếp lò ở đây cô đều biết sử dụng, trước đây ở nhà đã thử nghiệm trước rồi, hai cái nồi, dùng lò than hầm canh cá, cái còn lại thì nấu cơm.

Bên này, Lục Tuân vừa đến giờ liền vội vàng về nhà.

Thẩm Trường Bá nhìn thấy dáng vẻ của anh, không khỏi chặn anh lại.

"Cậu nói xem cậu chạy nhanh như vậy làm gì?"

"Vợ tôi đang ở nhà đợi tôi ăn cơm!" Lục Tuân trả lời ngắn gọn, sau đó nhìn anh vợ, cố tình không mời anh đến nhà ăn cơm.

Nhưng Thẩm Trường Bá lại tự mình đi theo.

"Vậy thì vừa hay, tôi cũng lâu rồi chưa được nếm thử cơm em gái tôi nấu, có chút nhớ nhung, vừa lúc đi cùng cậu về nhà."

Nói xong liền khoác vai Lục Tuân, định đi cùng anh về nhà.

Lục Tuân liếc xéo anh một cái, vẻ mặt đầy vẻ không chào đón.

Thẩm Trường Bá lập tức "chậc" một tiếng.

"Không phải chứ, vợ cưới về rồi thì không cần lấy lòng anh vợ này nữa à? Cậu đúng là qua cầu rút ván mà!?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...