🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 363: Không có lợi không dậy sớm (1)

Dạo này, Lục Cẩn Dương cũng đã hiểu rõ Thẩm Nghiên rồi, biết rằng những lời cô nói ra cơ bản là không có đường lui.

Cuối cùng, cậu bé chỉ có thể bĩu môi, vụng về lau người.

Đại Đản rõ ràng tuổi còn nhỏ hơn hai đứa kia, nhưng lại đặc biệt hiểu chuyện. Thấy hai cậu em vụng về, bé còn tận tình chỉ dạy, phải gấp khăn mặt lại, rồi lau mặt, sau đó lau cổ.

Trông y như một ông anh cả.

Còn Nhị Đản thì thẳng thắn hơn.

"Haha, Tiểu Dương, Tiểu Béo, hai cậu ngốc quá! Tớ với anh trai đều biết tự tắm rửa, tự mặc quần áo rồi. Bọn tớ còn biết cắt cỏ cho heo nữa, bọn tớ giỏi nhất! Cô ơi, cô nói có đúng không?"

"Đúng rồi, mấy đứa đều rất giỏi!" Thẩm Nghiên khen ngợi.

Lục Cẩn Dương nhìn anh em Đại Đản với vẻ mặt ngưỡng mộ.

Diệu Diệu Thần Kỳ

Trước kia ở nhà, mọi thứ đều có người chuẩn bị sẵn sàng cho chúng, ngay cả ăn cơm cũng phải có người đút.

Kết quả là đến đây, không ai chiều chuộng chúng nữa, việc gì cũng phải tự làm, chẳng trách chúng không quen.

Nhưng bọn trẻ phải tự học cách thử sức, một lần không được thì tập nhiều lần, rồi cũng sẽ học được thôi.

Lần đầu tiên chăm sóc Lục Cẩn Dương, Thẩm Nghiên đã nhận ra sức khỏe của cậu bé có vẻ không tốt, sắc mặt vàng vọt, trông như bị suy dinh dưỡng, làn da thì trắng trẻo, nhìn là kiểu gia đình không nỡ cho con ra ngoài phơi nắng. Trẻ con như vậy càng dễ ốm yếu vì sức đề kháng quá kém.

Trẻ con cần được phơi nắng nhiều để bổ sung canxi, ra mồ hôi các kiểu thì mới lớn nhanh được.

Lúc này, Thẩm Nghiên đã sắp xếp cho Lục Tuân ngồi ở chỗ râm mát dưới mái hiên, lấy một chiếc ghế ngồi cạnh anh, rồi nhỏ giọng hỏi: "Thế nào? Em để Tiểu Dương tự làm vậy, anh sẽ không ngăn cản chứ?"

"Không." Lục Tuân vẫn trả lời ngắn gọn như vậy, nhưng cũng thể hiện rõ thái độ của mình.

"Người nhà trước giờ vẫn luôn bảo vệ nó quá mức, thật ra điều này không hề có lợi cho sự trưởng thành của nó. Như vậy là tốt rồi!"

Hiếm khi anh nói một câu dài như vậy.

"Vậy thì tốt. Em còn sợ anh trách em ngược đãi thằng bé đấy!"

Lục Tuân mỉm cười, nhìn mấy đứa trẻ lại bắt đầu chơi đùa, hất hàm về phía Tiểu Béo: "Tiểu Béo cũng nên tập thể dục nhiều vào, béo quá!"

"Phụt..." Thẩm Nghiên bật cười.

"Tiểu Béo mà biết anh chê nó như vậy chắc sẽ buồn lắm đấy!"

Lục Tuân chẳng hề bận tâm.

"Anh nói toàn sự thật. Đợi về nhà rồi, ông nội sẽ cảm ơn chúng ta." Họ đã giúp ông đưa cháu trai đi, còn giúp chăm sóc thằng bé, sau này thằng bé nhất định sẽ trở nên vô cùng khỏe mạnh!

"Mấy đứa kia, đừng nghịch nước nữa, lại đây uống nước nào!"

Thẩm Nghiên nhìn mấy đứa nhỏ lau người xong lại bắt đầu chơi trò té nước, cũng chỉ biết bất lực.

Cô gọi chúng lại, rồi rót nước sôi để nguội, thêm chút đường trắng, mấy đứa trẻ uống ngon lành.

Anh em Đại Đản, Nhị Đản cứ như chủ nhà, chuẩn bị dẫn khách đi làm quen với đám bạn, rồi cùng nhau đi thám hiểm. Toàn là con trai, da dày thịt béo, Thẩm Nghiên cũng mặc kệ chúng.

Cô chỉ dặn dò bọn trẻ đừng chạy ra sau núi và ra bờ sông là được.

Mấy cậu nhóc ồn ào chạy đi xa, đi xa rồi mà vẫn còn nghe thấy giọng nói đầy tự hào của Nhị Đản.

"Nhà tớ trước kia có một con thỏ tinh, mang về cho bọn tớ nhiều thỏ lắm, ở trên núi sau đấy, tớ dẫn các cậu đi xem, nó còn biết tìm đồ ăn ngon cho bọn tớ nữa!"

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó vang lên giọng nói của Lục Cẩn Dương: "Tớ không muốn xem thỏ tinh, tớ muốn bắt gián điệp!"

Tiểu Béo lúc này cũng vội vàng giơ tay: "Tớ cũng muốn bắt gián điệp!"

Mấy đứa trẻ vừa chứng kiến cảnh tượng nảy lửa như vậy, nhất thời hơi bị cuồng.

Thêm vào đó, chuyện này lại xảy ra ngay trong thôn, anh em Đại Đản nghĩ đến việc nhà bí thư chi bộ giấu cục đen, sau này không biết còn giấu những thứ gì khác nữa, dưới sự thôi thúc của trí tò mò, mấy đứa trẻ đồng ý ngay.

Thế là chúng chạy về phía nhà Vương Hữu Tài. Vừa rồi trong thôn náo loạn cả lên, lúc này mọi người bị đại đội trưởng hối thúc ra đồng làm việc, xung quanh chẳng còn ai.

Điều này lại tạo điều kiện cho mấy đứa trẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...