🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 337: Anh Ba bị đổ vỏ (2)

"Đừng chạm vào, cô sẽ đau đấy."

"Không sao rồi, tay cô khỏi rồi, hai đứa xem này!" Nói rồi cô giơ tay ra cho chúng xem.

Sau khi xác nhận tay Thẩm Nghiên đã khỏi, hai anh em liền nắm lấy tay cô, có vẻ như định đi theo cô ra ngoài.

"Cô muốn ra trại nuôi heo, hai đứa cũng muốn đi à?"

"Đi ạ, sau này bọn cháu sẽ đi theo cô!"

Hai đứa nhỏ kia thấy Đại Đản và Nhị Đản đi rồi cũng không xem gà nữa, chạy lon ton đến bên cạnh Thẩm Nghiên, lúc trước khi tỉnh lại Tiểu Béo luôn được Thẩm Nghiên chăm sóc nên rất quấn cô.

Lúc này, thấy tay Thẩm Nghiên bị Nhị Đản nắm lấy, nó liền định làm nũng, muốn giành lại Thẩm Nghiên, thậm chí còn muốn được cô bế.

Và không nằm ngoài dự đoán, chúng lại cãi nhau.

Thẩm Nghiên đau cả đầu, bốn đứa nhỏ, mỗi đứa một câu, tiếng ồn này không khác gì mười mấy con ếch kêu bên tai.

"Thôi được rồi, ai muốn đi theo cô thì nắm tay nhau nhé?"

Thế là, Thẩm Nghiên tay trái nắm Đại Đản, tay phải nắm Nhị Đản, Lục Cẩn Dương nắm Đại Đản, Tiểu Béo nắm Nhị Đản, khó khăn lắm mới hòa thuận ra khỏi cửa.

Đến trại nuôi heo, cô thấy Ôn Thành Lan đã đợi ở đó rồi.

Vừa nhìn thấy Thẩm Nghiên đến, từ xa cô ấy đã vẫy tay với Thẩm Nghiên.

"Nghiên Nghiên, tớ biết ngay là cậu xong việc sẽ đến trại nuôi heo ngay mà!"

Thẩm Nghiên mỉm cười: "Một tháng nay vất vả cho cậu rồi, cậu còn xoay sở được chứ? Tình hình mấy con heo nái vẫn bình thường chứ?"

"Đều tốt đều tốt, tớ chăm sóc mấy con heo nái rất kỹ, giờ chúng chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, béo lên hẳn một vòng, trước đây tớ có mời thầy lang Hứa đến khám cho chúng, ông ấy nói sờ nắn thì hình như có mười mấy con." Ôn Thành Lan hào hứng kể với Thẩm Nghiên những chuyện xảy ra trong một tháng cô không có ở đây.

Sau đó, cô ấy lại kéo Thẩm Nghiên sang một bên: "Lý Tiêu Tiêu đó vẫn còn ở nhà cậu à? Tớ nói cho cậu biết nhé, bây giờ tớ nghi ngờ ả ta muốn tống tiền đấy, trước đây tớ vô tình nghe thấy ả ta nói với con trai út nhà bí thư là muốn mua một công việc, còn nói suất học đại học công nông binh không còn nữa các thứ..."

Thẩm Nghiên không ngờ đằng sau còn có chuyện như vậy.

Diệu Diệu Thần Kỳ

"Được rồi, tớ biết rồi, chuyện này mình sẽ xử lý, à đúng rồi, Bạch Tương vẫn ổn chứ?"

"Cậu yên tâm, sau khi cậu đi mình đã cho cô ấy theo tớ làm việc, bình thường thì dọn dẹp chuồng heo các thứ, bác Vương họ cũng sẽ giúp đỡ, tớ luôn để mắt đến, dạo này Bạch Tương không có cơ hội tiếp xúc với tên Tiết Vĩnh Thanh đó, hehe~"

Ôn Thành Lan có vẻ rất tự hào, cứ như thể mình đang giúp đỡ một thiếu nữ lạc lối tránh xa tra nam vậy.

"Ừm, để ý một chút thì tốt hơn, cô gái đó trông thật thà quá, hơi bị người ta dụ dỗ một chút là sẽ làm chuyện ngu ngốc."

"Chứ sao, tớ đã nói với đại đội trưởng rồi, suất học đó cho Bạch Tương, để cô ấy về thành phố!"

Thẩm Nghiên hơi bất ngờ, nhưng hình như cũng nằm trong dự đoán của cô.

"Cậu quyết định rồi à?"

"Ừm, nhưng chuyện này tớ chưa nói với ai cả, chắc là Bạch Tương sẽ sớm rời đi thôi."

Thẩm Nghiên cảm thấy như mình mới quen biết Ôn Thành Lan vậy.

Suy nghĩ một chút, hình như cô cũng hiểu tại sao Ôn Thành Lan lại để Bạch Tương về thành phố.

Chính là muốn cô ấy tránh xa tên tra nam đó, nếu không thì cô ấy có thể trông chừng Bạch Tương một thời gian chứ không thể trông chừng cả đời được.

Nếu thật sự ở bên Tiết Vĩnh Thanh thì cả đời này coi như xong.

Đó không phải là người tốt.

Chuyện mà ai cũng nhìn ra được, chỉ sợ người trong cuộc không hiểu, đến lúc đó lại làm chuyện dại dột.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...