🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 301: Hợp tác thành công (2)

Hiện tại xem ra kế hoạch vẫn rất thành công, ít nhất đã bước được bước đầu tiên.

"Cháu ở bên Quảng Châu khoảng nửa tháng nữa, vậy trong nửa tháng này, chúng ta cứ trưng bày hàng mẫu trước, đến lúc cháu rời đi thì đặt hàng, cháu cũng tiện về báo cho họ chuẩn bị."

"Được, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy. Hy vọng sau này hợp tác vui vẻ!"

Chuyện cứ quyết định như vậy. Thẩm Nghiên áp dụng mô hình tay không bắt giặc, Chu Lập Quần không có lý do gì để từ chối cô, vậy nên việc hợp tác cũng coi như thành công.

Cộng thêm cậu cả bên kia lại gửi thêm mấy bộ hàng mẫu, Thẩm Nghiên dùng cách tương tự để bàn bạc với mấy nhà nữa, đều thành công.

Mỗi cửa hàng bách hóa chỉ cần trưng bày bộ bát gỗ ở một vị trí, đến lúc có khách đặt mua thì giới thiệu, rồi thu tiền đặt cọc, nhận đơn hàng, sau đó thống kê lại rồi đặt hàng một lượt là được.

Làm như vậy, cửa hàng bách hóa có thể dễ dàng kiếm lời, Thẩm Nghiên cũng có một nền tảng là cửa hàng bách hóa để quảng bá sản phẩm.

Thẩm Nghiên báo tin này cho Bác Cả. Nói thật, làm như vậy đúng là tiên phát chế nhân, nhưng cũng không còn cách nào khác. Có đơn hàng rồi thì khi thương lượng với chủ nhiệm xã cũng tự tin hơn một chút.

Chuyện này coi như đã giải quyết xong. Nhưng vì Thẩm Nghiên còn phải mang canh đến bệnh viện, nên tạm thời chưa thể mời Hoàng Tuyết Vân ăn cơm, chỉ có thể nợ lại.

Nhưng rõ ràng Hoàng Tuyết Vân cũng không để tâm lắm.

"Không sao, cậu cứ đi làm việc của cậu đi. Lần này cậu đã giúp tớ thiết kế quần áo, nếu tớ xem mắt thành công, nhất định sẽ mời cậu ăn cơm, không cần khách sáo với tớ đâu." Tính cách của Hoàng Tuyết Vân rõ ràng rất phóng khoáng.

Thế là hai người cứ quyết định như vậy. Thẩm Nghiên cũng cho cô ấy địa chỉ nhà khách, bảo cô ấy khi nào rảnh thì đến tìm mình, sau đó cô liền quay về.

Thẩm Nghiên đạt được hợp đồng, tâm trạng vui vẻ. Khi cô về đến nhà khách, canh chim bồ câu đã tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Sau đó, cô nêm nếm gia vị cho vừa ăn, thấy ổn rồi mới múc canh ra, rồi mang đến bệnh viện.

Nhưng không ngờ, vừa đến bệnh viện, cô đã gặp Vương Đan Cúc. Thấy Thẩm Nghiên lại xách theo một hộp giữ nhiệt, cô liền trêu chọc.

"Lại là canh bồi bổ cho Đoàn trưởng Lục của chúng ta à?"

Giọng điệu thật là mờ ám.

Thẩm Nghiên gật đầu: "Vâng, trước đó Lục Tuân nói thích uống canh chim bồ câu, hôm nay thấy có bán nên tôi mua luôn."

"Người ta nói một con chim bồ câu bằng chín con gà đấy. Cô đúng là tốt với Đoàn trưởng Lục, hơn hẳn một số người chỉ giỏi nói miệng, chẳng làm gì cả."

Thẩm Nghiên biết Vương Đan Cúc đang nói móc nói méo.

Trong khoảng thời gian này ở đây, Thẩm Nghiên cũng đã nhìn ra, mấy cô y tá ở phòng y tá, bao gồm cả Vương Tĩnh Tĩnh, hình như đều có ý với Lục Tuân. Trước đó, người nói xấu cô, còn tuyên truyền ra ngoài chính là cô gái tên là Tạ Giai Lệ, dung mạo cũng khá thanh tú.

Chỉ là ánh mắt cô ta nhìn cô thường mang theo vẻ oán độc.

"Không có gì, chỉ là đến đây cũng không có việc gì làm, nên tôi chỉ có thể hầm canh cho anh ấy bồi bổ sức khỏe thôi."

Thẩm Nghiên không tiếp lời cô ta, chỉ nói đến đó, sau đó định chào tạm biệt.

Thẩm Nghiên đến đây lâu như vậy, cũng chỉ hầm canh vài lần, nhưng hình như lần nào hầm cũng đều bị mọi người nhìn thấy.

Điều này vô tình tạo cho mọi người một ấn tượng sai lầm rằng cô rất đảm đang.

Những lời đồn đại trước kia cũng tự động bị dập tắt.

Bệnh viện quân khu này, người ở đây không phải là người nhà của quân nhân thì cũng là những chiến sĩ bị thương. Trước đó, mọi người đều nghe được những lời đồn đại về Thẩm Nghiên, nhưng sau khi Thẩm Nghiên đến đây, lại thêm màn hầm canh này, bây giờ mọi người đều nói Thẩm Nghiên thật đảm đang.

Không còn cách nào khác, hình tượng của Thẩm Nghiên bên ngoài quả thực rất tốt, hoàn toàn không giống như những gì họ nói trước đây, kiêu căng ngạo mạn, không thích giao tiếp với người khác.

Hai người nói chuyện vài câu, Thẩm Nghiên liền chuẩn bị lên lầu.

Nhưng khi đang lên cầu thang, thật trùng hợp, cô lại gặp đúng nhân vật trong câu chuyện vừa rồi: Tạ Giai Lệ!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...