🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 234: Bưu phẩm và điện báo từ thủ đô (1)

"Bà ơi, hóa ra bà tên là Hạ Hoa ạ?"

Ngồi trên xe lừa, Đại Đản tò mò nhìn mẹ Thẩm Nghiên.

Nghe cháu trai hỏi vậy, mẹ Thẩm Nghiên cười nói: "Ừ, bà tên là Hạ Hoa, là cụ ngoại đặt cho đấy, hay không?"

"Hay ạ, bà Hạ Hoa!" Nhị Đản nói xong, vỗ tay rần rần.

Vẻ mặt đáng yêu của cậu nhóc khiến mẹ Thẩm Nghiên bật cười.

"Con bé này, gọi là bà được rồi, sao lại gọi là bà Hạ Hoa?"

Dù sao cũng lớn tuổi rồi, giờ còn bị cháu trai gọi là bà Hạ Hoa, mẹ Thẩm Nghiên có hơi ngại ngùng.

"Hi hi, gọi bà Hạ Hoa hay mà!"

Mấy người vội vàng chạy về, đến nhà thì mọi người cũng đã tan làm, mặt trời sắp lặn.

Về đến nhà, đàn ông trong nhà đều đang ở ngoài sân.

Thẩm Trường Thanh nghe thấy tiếng động, liền ra đón, nhận lấy chiếc gùi trên lưng mẹ Thẩm Nghiên.

"Ồ! Còn có cả gà rừng nữa? Cả gùi toàn là hoa quả dại à? Bảo sao nặng thế!"

Thẩm Nghiên thấy lưng mẹ mình bị dây gùi siết đến đỏ ửng, cô thấy hơi xót, lúc nãy cô định tự mình đeo, nhưng mẹ cô không cho.

Cả đoạn đường đều là mẹ cô đeo, may mà đi xe lừa, chỉ đeo một đoạn ngắn mà đã thế này rồi.

"Cũng được, không nặng lắm đâu. Mọi người muốn ăn hoa quả thì rửa sạch rồi ăn nhé. Còn có gà rừng nữa, đã c.h.ế.t rồi, làm thịt luôn đi, hoặc là hầm một đêm, mai thịt sẽ nhừ."

Mẹ Thẩm Nghiên xua tay, rồi đi rửa tay bên giếng nước.

Thẩm Nghiên cũng đi theo rửa tay.

Tay cô không vắt được khăn, mẹ Thẩm Nghiên giúp cô vắt khăn, rồi lau lưng cho cô.

Nước giếng mát lạnh, khăn ướt áp vào lưng, thoải mái đến mức cô phải nheo mắt lại.

Thẩm Kiến Quốc nhìn họ, rồi hỏi: "Sao hôm nay đi lâu thế mới về?"

Thẩm Trường Chinh đã rót nước để trên bàn, mẹ Thẩm Nghiên bưng lên uống ừng ực một bát lớn, rồi mới kể chuyện cho mọi người nghe.

"Anh cả nhà em, lúc lên núi đốn cây bị cây đè trúng chân, không chịu đi khám, cứ đắp thuốc. Lúc bọn em đến, chân anh ấy sưng vù cả lên, thế là đưa anh ấy lên bệnh viện huyện khám."

"Mấy ngày rồi? Giờ mới đi khám, không ảnh hưởng gì chứ?"

"Không sao không sao, bác sĩ đã nắn xương lại rồi, bó bột, giống Tiểu Nghiên nhà mình."

Nói xong, mẹ Thẩm Nghiên bỗng nhiên cười.

"Hai bác cháu, một người bị gãy chân, một người bị gãy tay, đúng là trùng hợp."

Thẩm Nghiên: "..."

"Mẹ, đây gọi là cùng hội cùng thuyền đấy ạ."

Cả nhà đều bật cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...