🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 230: Chẳng lẽ lại nhận nhầm cô thành mẹ nó? (1)

"Được đấy, nhìn mấy cái bát này là biết trẻ con sẽ thích, làm cũng không khó, mấy ngày tới bác sẽ cố gắng làm ra cho cháu."

"Vậy thì tốt quá, trước tiên cứ làm mấy thứ này, sau này cháu còn bản thiết kế thì sẽ mang đến cho bác, rồi mình mang một bộ đi cho mấy vị lãnh đạo xem, biết đâu họ sẽ đồng ý."

Bác cả vui vẻ nhận lời, rồi bắt tay vào làm luôn.

Thẩm Nghiên định nói không cần vội như vậy, nhưng bị mẹ Thẩm Nghiên ngăn lại.

Chắc mẹ cô cũng muốn bác Cả tìm việc gì đó để làm, khỏi suy nghĩ lung tung.

Còn Tiểu Bình lúc này đang nhìn Thẩm Nghiên với ánh mắt sùng bái.

"Cô họ, cô giỏi quá." Cô bé có chút ngại ngùng, lúc nói chuyện còn giơ ngón tay cái với Thẩm Nghiên.

"Cháu có muốn học không? Cô họ dạy cho!" Lúc này Thẩm Nghiên cũng đang rảnh, hơn nữa bác dâu Cả nói là đi hái hoa quả, chắc cũng chưa về ngay được.

Mẹ Thẩm Nghiên cầm quạt phe phẩy cho mọi người.

Đứa bé trong lòng mẹ Thẩm Nghiên lúc này đang giãy giụa muốn xuống, đi đường còn chưa vững, nhưng đã vội vàng muốn Thẩm Nghiên bế.

Kết quả, vừa được Thẩm Nghiên bế lên, đứa bé liền vùi đầu vào n.g.ự.c cô, khiến cô sững người.

Chẳng lẽ con bé coi cô là mẹ nó rồi?

Mẹ Thẩm Nghiên đứng bên cạnh cười ha hả.

"Ôi chao, con bé này, đây là cô họ, không phải mẹ cháu đâu. Cháu đói bụng à?"

Trẻ con khi đói thường có bản năng tìm kiếm nguồn sữa, Thẩm Nghiên cũng thấy lạ, mình đã gầy đi nhiều thế này rồi, mà hình như chỗ đó cũng không nhỏ đi mấy.

Trước đây, cô nghe không ít chị em bạn dì than thở, nói giảm cân xong thì n.g.ự.c cũng teo tóp theo.

Kết quả, cô giảm cân xong, sao chỗ đó vẫn còn nguyên?

Tuy có còn hơn không, nhưng mà to quá, nhìn vào sẽ thấy béo.

Không ngờ có ngày chuyện này cũng trở thành nỗi phiền muộn.

Càng không ngờ, có ngày lại bị coi là nguồn sữa của trẻ con.

Thẩm Nghiên nhìn mẹ với vẻ mặt cầu cứu: "Mẹ, mau bế con bé đi, con vẫn còn là gái tân đấy."

Cô nhăn nhó, lúc này cũng không tiện đứng dậy bế con bé, dù sao tay trái vẫn còn đang bị thương, hơn nữa con bé này trông cũng khá nghịch ngợm, Thẩm Nghiên sợ mình không giữ nổi.

Mẹ Thẩm Nghiên cười nói, tiến lên bế đứa bé đi.

"Con bé này, sau này rảnh rỗi thì đến chơi với con bé, sau này cũng có kinh nghiệm nuôi con."

Thẩm Nghiên chọn cách im lặng.

Lúc này, bác Cả họ Lương nghe thấy mẹ Thẩm Nghiên nói vậy, ông bỗng nhiên nhớ đến chuyện lúc trước, nghe nói Thẩm Nghiên đã kết hôn.

Ông liền hỏi: "Tiểu Nghiên kết hôn rồi à? Nghe nói là sĩ quan, con bé này lấy chồng tốt thật đấy. Nhưng cháu định khi nào thì đi theo chồng?"

Thẩm Nghiên không ngờ bác Cả lại đột nhiên hỏi chuyện này, cô ậm ờ đáp: "Giờ cháu phải nuôi lợn cho đại đội cho tốt đã ạ."

Còn chuyện đi theo chồng, Thẩm Nghiên thật sự không vội.

Tuy hai người vẫn có thư từ qua lại, nhưng cũng chỉ là vài câu ngắn ngủi. Lần trước, cô cũng đã nói rõ suy nghĩ của mình với Lục Tuân, anh ấy cũng đồng ý, hai người cứ duy trì hiện trạng thế này cũng tốt.

Hơn nữa, hiện tại cô chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp, đàn ông nào có sự nghiệp thơm tho đâu?

Nghe Thẩm Nghiên nói vậy, bác Cả cũng không hỏi thêm gì nữa.

"Cũng được, nghe nói bên đó là vùng biển, mùa đông cũng không lạnh, không biết cháu qua đó có quen không."

Thẩm Nghiên không nói gì, chuyện kết hôn này coi như đã chốt rồi.

Trước đây, cô định nói rõ ràng với Lục Tuân, nhưng sau đó giấy đăng ký kết hôn đã được gửi xuống.

Điều này chứng tỏ chuyện này đã được thông qua ở trên bộ đội rồi, lúc này cũng không còn đường lui nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...