🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 216: Phiên Ngoại 3

“Cháu thật sự muốn tài trợ cho anh Trì Ấp. Dì à, dì đồng ý với cháu đi mà.”

Nhìn Giang Trì Ấp quay trở lại chỗ ở, Ôn Thời lập tức chạy đến văn phòng viện trưởng để thuyết phục.

Viện trưởng nhìn cô bé thấp bé, thậm chí còn chưa cao bằng cái bàn, chỉ thấy đau đầu.

“Tôi biết con là một đứa trẻ tốt bụng, nhưng chuyện này phải có sự đồng ý của bố mẹ con. Không có sự đồng ý của họ, tôi không thể đồng ý, càng không thể nhận tiền của con!”

Những lời này Ôn Thời đã nghe cả ngày rồi. Cô bé cũng nhận ra viện trưởng nhất quyết không đồng ý. Lúc này, tài xế lại đến giục.

“Tiểu thư, trời sắp tối rồi. Nếu không về, tiên sinh và phu nhân sẽ lột da tôi mất.”

Ôn Thời đành phải từ bỏ, trước khi đi còn liếc nhìn dãy ký túc xá thấp lè tè của cô nhi viện.

Trong lòng cô không yên, không biết rốt cuộc khi nào thì Giang Trì Ấp sẽ bị đưa đi. Nghĩ đến chuyện cậu bé vẫn ở đây, cô lại không tài nào an tâm nổi.

Khi về đến nhà, thứ chờ đón cô là một buổi “tam đường hội thẩm.”

Bố mẹ cô ngồi trên chiếc sô pha ba người, còn anh trai ngồi trên ghế đơn, cả ba đều đang nhìn chằm chằm vào cô.

“Nói đi, cả ngày nay con đã làm gì? Nếu không phải cô chủ nhiệm gọi điện hỏi thăm sức khỏe của con, bố mẹ còn không biết tiểu thư nhà chúng ta bị ‘bệnh’ đấy!” Tống Dĩnh hiếm khi nghiêm mặt với con gái, giọng nói còn đầy vẻ giận dữ.

Ôn Thời bị ba người nhìn chằm chằm nhưng chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào. Cô bé ưỡn ngực, hùng hồn đáp: “Con đi làm việc thiện đó!”

“Bố thấy con càng ngày càng lớn gan rồi. Không chỉ nói dối mà còn dám bắt nạt người khác, thậm chí uy h**p tài xế!” Ôn Khải Minh bật dậy, tiện tay nhặt lấy cây chổi lông gà: “Hôm nay bố nhất định phải dạy dỗ con thật tốt!”

Tống Dĩnh vội giữ lấy ông, rồi quay sang nhìn con gái: “Còn không mau nói thật, không thì ta để bố con đánh con đấy!”

Ôn Thời liếc nhìn bố mình. Cô nhớ hồi nhỏ mình rất sợ chiêu này, nhưng nghĩ kỹ lại thì chưa từng bị đánh thật lần nào, chẳng qua là dọa nạt mà thôi!

Thấy cô bé vẫn im lặng, Ôn Khải Minh vung roi lông gà lên.

Ôn Tĩnh Vân vội đứng chắn trước mặt em gái, giục: “Tiểu Thời, em bảo là đi làm việc thiện, đúng không? Mau nói rõ đi!”

Nói thì phải nói thôi. Ôn Thời níu lấy áo anh trai, giả vờ sợ hãi, lớn giọng kể: “Có lần tan học, một nhóm anh lớn đến bắt nạt em, là Anh Trì Ấp đã giúp em. Hôm nay em đi báo đáp ca ca ấy. Em đến trường của ca ca để tìm hiểu tình hình, muốn tài trợ để anh ấy có thể đi học và ăn no. Nhưng viện trưởng không đồng ý, nên em ở cô nhi viện cả buổi chiều, đón ca ca tan học rồi về nhà.”

“Con nói dối! Hằng ngày đều có tài xế đón con đi học, làm gì có chuyện con bị bắt nạt!” Ôn Khải Minh giận dữ, nhảy dựng lên.

Ôn Thời lập tức hét lớn hơn: “Con nói có nghĩa là có! Bố chưa từng đón con tan học, lấy gì để khẳng định con nói dối? Nếu không, tại sao con lại biết về người đó!”

“Con bé này!” Bị cô bé phản bác, mặt mày Ôn Khải Minh có phần khó coi, ông giận đến mức thật sự muốn đánh.

Tống Dĩnh giật lấy cây roi lông gà, lạnh mặt nói: “Tiểu Thời nói sai à? Ngày nào anh cũng không đưa đón con bé, làm sao biết được con bé có bị bắt nạt hay không!”

Ôn Khải Minh á khẩu, chỉ có thể tức giận hét lên: “Dù là thế đi nữa, con muốn tài trợ thì cứ nói với chúng ta. Con là một đứa trẻ, lại dám bỏ học đi tài trợ người khác, đúng là nực cười!”

Ôn Thời thò đầu ra từ sau lưng anh trai, giọng cứng rắn: “Bố không quản con, cũng chưa từng nói trẻ con không được tài trợ người khác!” Cô bé lại tiếp: “Mà nếu con nói, liệu bố có đồng ý không?”

Câu “chưa từng đón con,” “không quan tâm con” lặp đi lặp lại khiến sắc mặt của mẹ cô càng thêm lạnh lẽo. Ôn Khải Minh tức đến nỗi chỉ biết thở phì phò.

“Bố có nói là bố không đồng ý sao!”

“Vậy bố đồng ý rồi nhé?” Ôn Thời lập tức chạy đến, ôm lấy cánh tay mẹ, giọng mềm mỏng: “Mẹ ơi, bố đã đồng ý rồi, ngày mai chúng ta đi thăm Anh Trì Ấp nhé. Mẹ không biết đâu, anh ấy chẳng có nổi một bộ đồ lành lặn, còn nhỏ như vậy đã phải đi làm thuê, vác đồ nặng đến thương tích đầy mình, lại thường xuyên bị bắt nạt. Mẹ, chúng ta giúp anh ấy đi!”

Nói xong, mũi cô bé cay cay, nước mắt lại rơi xuống.

“Đừng khóc, đừng khóc, mẹ đồng ý.” Ôn Thời từ nhỏ đã ương bướng như một hòn đá, Tống Dĩnh chưa bao giờ thấy con gái yếu mềm như thế này. Bà vội ôm lấy cô bé. Đừng nói là tài trợ một cô nhi, đến ngôi sao trên trời bà cũng sẽ hái xuống cho con mình.

*

Hôm sau, Ôn Thời ngang nhiên trốn học cả ngày. Sáng sớm, cô đã cùng Tống Dĩnh đến trường của Giang Trì Ấp. Ấy thế mà Ôn Khải Minh, người vừa bị con gái chơi một vố, cũng đùng đùng đi theo.

Nhìn thiếu niên trước mặt, dù gương mặt có phần lạnh lùng nhưng vẫn không che giấu được vẻ anh tuấn, Tống Dĩnh khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bà thật sự sợ con gái bị một kẻ không đàng hoàng lừa gạt.

Nhưng thiếu niên này, dù quần áo cũ kỹ, dáng người vẫn thẳng tắp, ánh mắt trong trẻo. Cả đời bà gặp biết bao nhiêu người, chỉ cần nhìn cũng biết đây là một đứa trẻ tốt.

“Trì Ấp ca ca!”

Vừa thấy anh, Ôn Thời liền giãy khỏi tay Tống Dĩnh, chạy vọt đến ôm chầm lấy Giang Trì Ấp.

Bị một cơ thể nhỏ bé ôm chặt, lại nhìn sang cha mẹ cô—hai người mang khí chất không hề tầm thường—Giang Trì Ấp nhất thời có chút bối rối, không biết phải làm sao.

“Ra thể thống gì nữa!” Ôn Khải Minh cau mày, quát.

Ôn Thời chẳng thèm để ý, cứ ôm lấy Giang Trì Ấp không chịu buông. “Trì Ấp ca ca, chúng ta về viện phúc lợi làm thủ tục đi. Sau này em sẽ là người bảo trợ của anh!”

Tống Dĩnh bước đến, nhẹ nhàng giải thích mọi chuyện.

Cho đến khi quay về viện phúc lợi, Giang Trì Ấp vẫn còn ngẩn ngơ.

Không phải chưa từng có ai đến đây nhận nuôi trẻ em. Nhưng những đứa trẻ được chọn thường là đứa biết nịnh nọt, ngoan ngoãn, hay cười. Vì gương mặt ưa nhìn, cậu cũng từng được một số người để mắt đến, nhưng cuối cùng vẫn bị loại vì tính tình quá mức trầm mặc ít nói.

Về sau, khi đã lớn hơn, những người có ý định nhận nuôi cậu càng ít đi. Cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ có chuyện tốt như thế này rơi xuống đầu mình.

Có người nhận nuôi, viện phúc lợi tất nhiên rất hoan nghênh. Sau khi tìm hiểu thân phận của gia đình Ôn Thời, viện trưởng lập tức ký thủ tục.

Ôn Thời kéo tay Giang Trì Ấp, hớn hở nói: “Trì Ấp ca ca, anh có thể về nhà với em rồi.”

Nhưng Ôn Khải Minh lập tức trừng cô một cái, lạnh giọng phản đối: “Không được. Đứa nhỏ này vẫn nên ở lại viện phúc lợi...”

“Bố đã hứa với con rồi!” Ôn Thời trừng mắt nhìn ông, giọng đầy tức giận. “Yên tâm đi, anh ấy cũng giống con, chẳng cần bố quan tâm. Nếu bố thấy chúng con chướng mắt, vậy con sẽ dọn về nhà cũ của mẹ mà ở!”

“Con đúng là càng lúc càng ngang bướng!”

Tống Dĩnh cũng lên tiếng, giọng nói lạnh đi: “Em thấy môi trường ở đây thật sự quá tệ. Vẫn nên để thằng bé về nhà ở thì hơn. Khi xưa, con gái anh anh chưa từng nuôi nấng lấy một ngày, bây giờ cũng chẳng cần anh phải bận tâm!”

“Anh sao lại chưa từng nuôi nó...” Ôn Khải Minh còn muốn cãi lại.

Ôn Thời lập tức đổ thêm dầu vào lửa: “Nếu cho cơm ăn mà cũng gọi là nuôi dưỡng, vậy đúng là bố đã ‘nuôi’ con rồi.”

“Ôn Thời!” Ông tức đến mức giơ tay định véo tai cô.

“Chuyện đó...” Giang Trì Ấp bỗng lên tiếng. “Cháu thật sự rất cảm ơn mọi người đã giúp đỡ, nhưng có phải cũng nên hỏi qua ý kiến của cháu không?”

Ôn Thời chẳng để anh nói hết câu, kéo anh ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Có gì về nhà rồi bàn!”

Chẳng biết cô lấy đâu ra sức lực, cứ thế lôi anh rời khỏi viện phúc lợi.

Tống Dĩnh và Ôn Khải Minh vẫn còn ở phía sau cãi nhau, nhất thời chưa đuổi kịp.

“Ôn... Ôn Thời, đúng không? Anh không muốn đến nhà em ở, em...” Giang Trì Ấp giãy tay ra, đang định lên tiếng từ chối thì thấy cô bé con quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng.

“Không thể lần nào nàng cũng dùng chiêu này được.” Giang Trì Ấp thở dài. “Nhà em giúp đỡ anh, anh đã rất cảm kích. Nhưng anh không thể làm phiền gia đình em nữa.”

Ôn Thời không nghe lọt tai. Nghĩ đến chuyện có thể đã có người theo dõi Giang Trì Ấp từ trong bóng tối, cô liền cảm thấy hoảng sợ, đâu còn tâm trạng nghe anh giảng đạo lý?

Cô lại nhào tới ôm lấy anh, úp mặt vào ngực anh, khóc nức nở: “Em biết anh không thích, em cũng không muốn làm thế này, em muốn tiến tới từ từ. Nhưng anh ở lại đây, em lo lắng, em sợ hãi! Anh cứ tạm thời ghét em cũng được, nhưng anh phải đi theo em! Xin anh, đi cùng em đi!”

Ban đầu chỉ là giả vờ khóc ba phần, nhưng càng nói, nước mắt càng chảy nhiều, nỗi uất ức trong lòng cũng càng lúc càng lớn.

Tất cả đều do tuyến lệ của trẻ con quá phát triển, cả hai kiếp cộng lại cũng chưa chắc cô đã khóc nhiều như mấy ngày nay!

Nhìn cô khóc đến mức cả người run rẩy, trái tim Giang Trì Ấp cũng bị siết chặt. Anh lóng ngóng vỗ nhẹ lên đầu cô, không biết tại sao cô lại quan tâm anh đến vậy, nhưng bất kể lý do là gì, anh có thể cảm nhận được lòng tốt ấy là thật lòng.

Nhìn cô khóc, chút lòng tự tôn vô dụng và sự tự ti trong anh cũng mờ nhạt đi.
Cho dù cô có thật sự coi anh là một món đồ chơi mới lạ đi nữa, thì cũng chẳng sao. Kết cục tệ nhất cũng chỉ là bị trả lại cô nhi viện mà thôi.

“Được, anh sẽ về với em.”

Nghe anh đồng ý, Ôn Thời lập tức nín khóc mà cười.

Trên đường về, Ôn Thời giục Tống Dĩnh đi mua quần áo cho Giang Trì Ấp. Khi anh thay quần áo mới, diện mạo càng thêm điển trai, khiến Tống Dĩnh càng thêm yêu mến cậu bé.

Chỉ có Ôn Tĩnh Vân là thấy lạ lùng khi về đến nhà, phát hiện trong nhà có thêm một người.

Nhìn em gái mình quấn quýt bên cậu ta, một tiếng “Anh Trì Ấp” lại một tiếng “Anh Trì Ấp,” hỏi han ân cần, mặt cậu đen đi vài phần.

“Đây là anh trai em!” Ôn Thời vui vẻ giới thiệu với Giang Trì Ấp.

“Ồ.” Giang Trì Ấp đáp một tiếng.

Hai chàng trai cùng tầm tuổi, chiều cao xấp xỉ nhau, ánh mắt giao nhau như tóe lửa.

Từ đó, Giang Trì Ấp bắt đầu sống ở nhà họ Ôn.

Tống Dĩnh cũng nhanh chóng sắp xếp chuyển trường cho cậu. Ngoài giờ học, Ôn Thời gần như không rời cậu nửa bước, buổi tối thường ngủ quên trong phòng cậu, khiến Ôn Tĩnh Vân hoặc Tống Dĩnh phải bế cô ra ngoài.

Tống Dĩnh không nhịn được trêu chọc cô: “Nếu con thích Trì Ấp như vậy, chúng ta đi làm thủ tục nhận nuôi cậu ấy, để cậu ấy làm anh trai hợp pháp của con được không?”

“Không được!” Ôn Thời lập tức lớn tiếng phản đối.

Người nhận nuôi Giang Trì Ấp chỉ có thể là cô!

Giang Trì Ấp nghe vậy, sắc mặt thoáng hiện vẻ u ám, cảm thấy hóa ra cô thực sự chỉ coi anh như thú cưng.

Sợ Tống Dĩnh thật sự nghĩ đến việc đó, Ôn Thời lập tức ôm lấy eo Giang Trì Ấp: “Con có thể không gọi anh ấy là anh trai, nhưng Giang Trì Ấp là của con, chỉ của mình con!”

Tống Dĩnh nghe vậy sửng sốt, sau đó gõ nhẹ vào đầu cô: “Đồ nhóc con, con có biết mình đang nói gì không!”

“Con biết mà!”

Nghe câu trả lời chắc nịch của Ôn Thời, đôi tai của Giang Trì Ấp – vốn trưởng thành hơn so với tuổi – thoáng đỏ lên.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
134
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
444
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
746
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
103
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa
137
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa

Trong bầu không khí của thế giới showbiz đầy thị phi, “Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa” mở ra một hành trình đầy chông gai nhưng cũng không kém phần thú vị của Ngạn Sơ – một ca nhi tài hoa của thời cổ đại, bất ngờ xuyên không vào […]
0.0 157 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...