🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 32: Chương 32

Vào mùa tốt nghiệp tiến sĩ, bộ phim truyền hình gốc của Trĩ Nguyệt đã nhận được nhiều đánh giá tích cực sau khi phát sóng trực tuyến. Hiệu ứng lan tỏa của phim rất tốt, khi mọi người biết kịch bản là sáng tác gốc, sự chú ý dành cho Trĩ Nguyệt ngày càng tăng.

Cô nghĩ rằng nhân cơ hội này có thể tiếp cận được nhiều nguồn lực hơn. Không chỉ vậy, vào cuối năm, Trĩ Nguyệt còn nhận được giải thưởng Biên kịch được yêu thích nhất trong ngành, có thể nói là đạt đỉnh cao ngay khi ra mắt, danh tiếng lẫn tiền bạc đều có.

Lễ trao giải được tổ chức tại nhà thi đấu ở Kinh Bắc, nhưng Trĩ Nguyệt không đến. Chu Thần Cảnh hiếm khi xin được nghỉ phép, nên hai người đã lên kế hoạch đi chơi ở Sùng Đô.

Họ chọn đến cổ thành Sùng Đô vì đầu năm Trĩ Nguyệt thấy Lương Gia Từ đăng ảnh du lịch ở Sùng Đô rất đẹp, nhưng anh lại chú thích là “bình thường”. Ngược lại, Trĩ Nguyệt lại thích vẻ cổ kính của thành phố Sùng qua những bức ảnh.

Buổi tối, Trĩ Nguyệt nằm trên giường lướt điện thoại, sau khi xử lý xong tin nhắn công việc, cô tò mò về đánh giá của cộng đồng mạng về mình.

Cô mở mục tìm kiếm và thích thú đọc các bình luận:

[Tên biên kịch này quen quá, có phải đã gặp đâu đó không?]

[Trĩ Nguyệt từng tham gia nhiều nhóm lớn, nhưng không phải là biên kịch chính, chỉ phụ trách tuyến nhân vật nào đó. Tôi chú ý đến cô ấy từ lâu rồi. Tôi dám cá cặp đôi mà các bạn đang mê mệt là do cô ấy viết chính. Cô ấy thực sự viết rất hay, bộ phim gốc này nổi tiếng là điều tất nhiên.]

[Thật sự rất khó để thấy một bộ phim gốc được khen ngợi nhiều như vậy. Hy vọng Trĩ Nguyệt giữ được tâm ban đầu!]

[Mọi người còn nhớ sự kiện đoàn phim ba năm trước không? Người bị chụp ảnh là Trĩ Nguyệt và chồng cô ấy.]

 

[Thật sao? Thảo nào Trĩ Nguyệt viết tình yêu ngọt ngào thế, hoàn toàn không phải đường công nghiệp! Chồng cô ấy đẹp trai, cuộc sống thực của cô ấy như phim thần tượng vậy. Tôi thực sự mê cặp đôi này.]

Sau khi đọc một vòng, Trĩ Nguyệt chắc chắn danh tiếng của mình không tệ, hài lòng rời khỏi Weibo.

Trong WeChat, Trĩ Uẩn gửi tin nhắn:

Trĩ Uẩn: [Chị, em thay ba hỏi, hai người còn định có con không?]

[Em nói trước, chị sinh hay không cũng không sao, miễn là chị vui là được. Ba chỉ đang rảnh quá thôi, chị đừng để ý.]

Trĩ Nguyệt ngán ngẩm: [Em có lập trường thế sao còn hỏi? Giả vờ như không nghe thấy được không?]

Trĩ Uẩn khó xử: [Chị…]

Toàn những kế hoạch quỷ quái, còn nói không có ý gì, có lập trường, rõ ràng có cùng suy nghĩ và lập trường với Trĩ Khai Huyên, đến trước mặt cô thì giả vờ vô tội.

Nói đến chuyện có con.

Không phải cô không muốn, hai năm đầu sau kết hôn sự nghiệp của họ mới bắt đầu, ít khi gặp nhau, nên họ nghĩ sẽ tận hưởng cuộc sống hai người một thời gian. Hai năm sau họ mới ổn định được, lại nhận ra cuộc sống hai người trước đây chẳng là gì cả, họ muốn thực sự tận hưởng

cuộc sống hai người một lần.

Tóm lại, họ đã trải qua bốn năm cuộc sống hai người, chẳng ai nghĩ nhiều đến chuyện con cái.

Đang nằm suy nghĩ, tiếng chuông cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của Trĩ Nguyệt. Cô lập tức đứng dậy đi mở cửa cho Chu Thần Cảnh đang mang đồ ăn khuya về.

Cô mở cửa ra thấy túi đồ ăn đã được đóng gói cẩn thận treo trên tay nắm cửa, cách đó năm mét, Chu Thần Cảnh đang khống chế một gã đàn ông to khỏe, dễ dàng ấn anh ta xuống đất và lạnh lùng nói: “Đừng động đậy.”

Anh đưa tay ra sau lưng như để lấy còng, nhưng không có.

Trĩ Nguyệt cố nhịn cười, đội trưởng Chu đúng là bệnh nghề nghiệp phát tác trong kỳ nghỉ.

 

Không xa có một cô gái đang co ro dựa vào tường. Trĩ Nguyệt hiểu chuyện gì đang xảy ra và lấy điện thoại gọi cảnh sát.

Trĩ Nguyệt đi đến bên cạnh cô gái và hỏi: “Xin chào, cô có ổn không? Cần tôi gọi bác sĩ không?”

Cô gái đã bình tĩnh lại, chỉ hơi thất thần: “Xin… xin chào.” Trĩ Nguyệt đầu tiên đỡ cô gái vào phòng mình.

Phòng của họ đối diện nhau.

Chuyện bên ngoài giao cho Chu Thần Cảnh, anh hiểu thủ tục, hơn nữa khi đưa thẻ cảnh sát ra, họ là đồng nghiệp, giao tiếp cũng nhanh hơn.

Cô gái ngồi trên ghế sofa vài phút mới hoàn hồn: “Cảm ơn cô, còn có cả anh…”

“Chồng tôi.” Trĩ Nguyệt lo cô gái sợ hãi nên cười nói: “Anh ấy là cảnh sát, cô yên tâm.”

“Cảm ơn hai người.” Cô gái uống một ngụm nước Trĩ Nguyệt đưa.

Một lúc sau cảnh sát đến gõ cửa, nhờ cô gái đến đồn làm bản khai. Trĩ Nguyệt kéo theo Chu Thần Cảnh đi cùng, nghĩ rằng cô gái một mình đi du lịch gặp phải chuyện như vậy thật xui xẻo, muốn giúp cô ấy.

Cô gái ngại ngùng nói: “Tôi vừa nhắn tin cho chồng, anh ấy đang bắt chuyến bay sớm nhất từ Kinh Bắc đến đây, không cần làm phiền hai người.”

Trĩ Nguyệt làm người tốt đến cùng, hào phóng nói: “Từ Kinh Bắc đến Sùng Đô nhanh nhất cũng mất một tiếng, chúng tôi sẽ đợi cùng cô đến khi anh ấy đến.”

Cô gái lại cảm ơn họ mấy lần.

Trong thời gian ngồi đợi ở sảnh đồn cảnh sát, Trĩ Nguyệt và cô gái trò chuyện, còn thêm WeChat cho nhau.

Cô gái nhìn thấy ghi chú của Trĩ Nguyệt, ngạc nhiên hỏi: “Cô là Trĩ Nguyệt? Biên kịch Trĩ Nguyệt?”

“Cô cũng quan tâm đến mấy thứ này à.” Trĩ Nguyệt nghĩ những người làm hậu trường như họ chẳng có nhiều người để ý.

Cô gái cười: “Thỉnh thoảng tôi cũng xem, tôi rất thích tất cả kịch bản cô viết.”

 

“Nghe cô nói làm tôi đỏ mặt luôn.” Trĩ Nguyệt càng thích cô gái trước mặt, “Cô tên là Ôn Dĩ phải không? Tên rất hay.”

Sau đó hai người tâng bốc nhau năm phút, giống như tiếc nuối vì không gặp nhau sớm hơn.

Trĩ Nguyệt biết Ôn Dĩ gần đây đang du lịch một mình, tò mò về trải nghiệm dọc đường của cô ấy, hẹn sẽ gửi hướng dẫn du lịch cho cô ấy và có dịp sẽ đi cùng nhau.

Cho đến khi chồng của Ôn Dĩ đến, Trĩ Nguyệt và Chu Thần Cảnh mới rời đi.

Trĩ Nguyệt và Chu Thần Cảnh thong thả đi về, vui vẻ nói: “Chú cảnh sát, chúng ta hành hiệp trượng nghĩa ở vùng đất lạ, ngầu đấy chứ!”

“Gọi chú cảnh sát gì chứ.” Chu Thần Cảnh bắt lấy Trĩ Nguyệt đang định chạy.

Trĩ Nguyệt: “Đêm hôm trước trên giường anh còn bảo em gọi mà.”

Chu Thần Cảnh nắm cằm cô, ho khan không tự nhiên: “Không nói chuyện này.”

Thắng cuộc đấu khẩu, Trĩ Nguyệt kiêu ngạo làm mặt quỷ.

Gió đông lạnh, Chu Thần Cảnh dùng tay chỉnh lại mũ len cho cô: “Không đến lễ trao giải, không tiếc nuối sao?”

“Tại sao phải tiếc? So với việc đến lễ trao giải, em thích nắm tay anh đi dạo hơn.” Trĩ Nguyệt đung đưa tay Chu Thần Cảnh, nhảy nhót, “Làm

việc mấy năm nay em đã hiểu ra, công việc là để sống, còn cuộc sống mới là để tìm ý nghĩa.”

Chu Thần Cảnh khẽ cười.

“Còn anh chính là cuộc sống của em.” Cô nói. Chu Thần Cảnh chính là ý nghĩa của cô.

“Cuộc sống như vậy còn phải trải qua mấy chục năm nữa, có chán

không?” Chu Thần Cảnh kéo cô vào gần, cánh tay áp sát, đứng thân mật hơn.

Lợi dụng chiều cao, Trĩ Nguyệt tựa đầu vào cánh tay Chu Thần Cảnh: “Bốn năm qua anh có thấy chán không?”

“Cô Trĩ, giờ là anh đang hỏi.” Chu Thần Cảnh di chuyển tay xuống, véo má tròn trịa của cô.

 

Trĩ Nguyệt cười và né tránh: “Không chán! Thậm chí em cảm thấy cứ sống với anh đến khi tóc bạc cũng chẳng sao cả.”

“Nhưng mà —”

Chu Thần Cảnh quay mặt nhìn cô, hơi nhướng mày.

“Anh nói xem khả năng chúng ta sinh một đứa bé có lúm đồng tiền là bao nhiêu?” Đôi mắt Trĩ Nguyệt sáng lên, hỏi rất chân thành.

Chu Thần Cảnh bất ngờ về chủ đề của cô, cười nói: “Năm mươi phần trăm.”

“Ơ! Mới có năm mươi phần trăm thôi à, nếu nó không có lúm đồng tiền, em sẽ không công nhận nó đâu.” Trĩ Nguyệt chọc chọc vào vị trí lúm đồng tiền của Chu Thần Cảnh, “Cục cưng nhà của chúng ta phải ngọt ngào như cảnh sát Chu.”

Người ngoài cho anh nhiều lời khen, nhưng với Trĩ Nguyệt, anh chỉ là ngọt ngào.

“Ngọt?”

Trĩ Nguyệt tinh nghịch nói: “Thì thầm với anh nhé, mỗi sáng em đều lén hôn anh một cái, ngọt lắm.”

“Chúng ta bao giờ mở blind box má lúm đồng tiền đây?” Trĩ Nguyệt thăm dò hỏi.

Chu Thần Cảnh: “Tối nay nhé?”

Mặt Trĩ Nguyệt hơi đỏ: “Vậy thì thử xem!”

Cô cầu nguyện nhất định phải sinh một đứa bé có lúm đồng tiền, đáng yêu đến mức dù nó làm điều xấu cô cũng không giận.

“Để anh cõng em, về sớm thôi, đồ ăn khuya đang đợi em.” Chu Thần Cảnh ngồi xuống trước mặt cô.

Trĩ Nguyệt lao lên, ôm chặt cổ Chu Thần Cảnh và bắt đầu đưa ra điều kiện: “Còn phải xem một bộ phim nữa! Dù sao mai không cần dậy sớm, anh phải ngủ nướng với em.”

Chu Thần Cảnh không có thói quen ngủ nướng hay lười biếng trên giường, nhưng Trĩ Nguyệt một mình làm người lười biếng thì cảm thấy có tội, nhất định phải có anh bên cạnh. Chu Thần Cảnh cũng chiều theo cô, không ít lần làm biếng cùng cô.

“Được.”

 

“Cảnh sát Chu, anh tốt quá, em yêu anh lắm!”

Chu Thần Cảnh bị giọng điệu đáng yêu của cô chọc cười, dịu dàng đưa tay v**t v* gáy cô.

Được ở bên một tâm hồn thú vị như vậy, cuộc đời còn lại sao có thể chán được.

HẾT

Ngoại truyện 03 Editor: Saki

Vào mùa tốt nghiệp tiến sĩ, bộ phim truyền hình gốc của Trĩ Nguyệt đã nhận được nhiều đánh giá tích cực sau khi phát sóng trực tuyến. Hiệu ứng lan tỏa của phim rất tốt, khi mọi người biết kịch bản là sáng tác gốc, sự chú ý dành cho Trĩ Nguyệt ngày càng tăng.

Cô nghĩ rằng nhân cơ hội này có thể tiếp cận được nhiều nguồn lực hơn. Không chỉ vậy, vào cuối năm, Trĩ Nguyệt còn nhận được giải thưởng Biên kịch được yêu thích nhất trong ngành, có thể nói là đạt đỉnh cao ngay khi ra mắt, danh tiếng lẫn tiền bạc đều có.

Lễ trao giải được tổ chức tại nhà thi đấu ở Kinh Bắc, nhưng Trĩ Nguyệt không đến. Chu Thần Cảnh hiếm khi xin được nghỉ phép, nên hai người đã lên kế hoạch đi chơi ở Sùng Đô.

Họ chọn đến cổ thành Sùng Đô vì đầu năm Trĩ Nguyệt thấy Lương Gia Từ đăng ảnh du lịch ở Sùng Đô rất đẹp, nhưng anh lại chú thích là “bình thường”. Ngược lại, Trĩ Nguyệt lại thích vẻ cổ kính của thành phố Sùng qua những bức ảnh.

Buổi tối, Trĩ Nguyệt nằm trên giường lướt điện thoại, sau khi xử lý xong tin nhắn công việc, cô tò mò về đánh giá của cộng đồng mạng về mình.

Cô mở mục tìm kiếm và thích thú đọc các bình luận:

[Tên biên kịch này quen quá, có phải đã gặp đâu đó không?]

[Trĩ Nguyệt từng tham gia nhiều nhóm lớn, nhưng không phải là biên kịch chính, chỉ phụ trách tuyến nhân vật nào đó. Tôi chú ý đến cô ấy từ lâu rồi. Tôi dám cá cặp đôi mà các bạn đang mê mệt là do cô ấy viết chính. Cô ấy thực sự viết rất hay, bộ phim gốc này nổi tiếng là điều tất nhiên.]

[Thật sự rất khó để thấy một bộ phim gốc được khen ngợi nhiều như vậy. Hy vọng Trĩ Nguyệt giữ được tâm ban đầu!]

 

[Mọi người còn nhớ sự kiện đoàn phim ba năm trước không? Người bị chụp ảnh là Trĩ Nguyệt và chồng cô ấy.]

[Thật sao? Thảo nào Trĩ Nguyệt viết tình yêu ngọt ngào thế, hoàn toàn không phải đường công nghiệp! Chồng cô ấy đẹp trai, cuộc sống thực của cô ấy như phim thần tượng vậy. Tôi thực sự mê cặp đôi này.]

Sau khi đọc một vòng, Trĩ Nguyệt chắc chắn danh tiếng của mình không tệ, hài lòng rời khỏi Weibo.

Trong WeChat, Trĩ Uẩn gửi tin nhắn:

Trĩ Uẩn: [Chị, em thay ba hỏi, hai người còn định có con không?]

[Em nói trước, chị sinh hay không cũng không sao, miễn là chị vui là được. Ba chỉ đang rảnh quá thôi, chị đừng để ý.]

Trĩ Nguyệt ngán ngẩm: [Em có lập trường thế sao còn hỏi? Giả vờ như không nghe thấy được không?]

Trĩ Uẩn khó xử: [Chị…]

Toàn những kế hoạch quỷ quái, còn nói không có ý gì, có lập trường, rõ ràng có cùng suy nghĩ và lập trường với Trĩ Khai Huyên, đến trước mặt cô thì giả vờ vô tội.

Nói đến chuyện có con.

Không phải cô không muốn, hai năm đầu sau kết hôn sự nghiệp của họ mới bắt đầu, ít khi gặp nhau, nên họ nghĩ sẽ tận hưởng cuộc sống hai người một thời gian. Hai năm sau họ mới ổn định được, lại nhận ra cuộc sống hai người trước đây chẳng là gì cả, họ muốn thực sự tận hưởng

cuộc sống hai người một lần.

Tóm lại, họ đã trải qua bốn năm cuộc sống hai người, chẳng ai nghĩ nhiều đến chuyện con cái.

Đang nằm suy nghĩ, tiếng chuông cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của Trĩ Nguyệt. Cô lập tức đứng dậy đi mở cửa cho Chu Thần Cảnh đang mang đồ ăn khuya về.

Cô mở cửa ra thấy túi đồ ăn đã được đóng gói cẩn thận treo trên tay nắm cửa, cách đó năm mét, Chu Thần Cảnh đang khống chế một gã đàn ông to khỏe, dễ dàng ấn anh ta xuống đất và lạnh lùng nói: “Đừng động đậy.”

Anh đưa tay ra sau lưng như để lấy còng, nhưng không có.

 

Trĩ Nguyệt cố nhịn cười, đội trưởng Chu đúng là bệnh nghề nghiệp phát tác trong kỳ nghỉ.

Không xa có một cô gái đang co ro dựa vào tường. Trĩ Nguyệt hiểu chuyện gì đang xảy ra và lấy điện thoại gọi cảnh sát.

Trĩ Nguyệt đi đến bên cạnh cô gái và hỏi: “Xin chào, cô có ổn không? Cần tôi gọi bác sĩ không?”

Cô gái đã bình tĩnh lại, chỉ hơi thất thần: “Xin… xin chào.” Trĩ Nguyệt đầu tiên đỡ cô gái vào phòng mình.

Phòng của họ đối diện nhau.

Chuyện bên ngoài giao cho Chu Thần Cảnh, anh hiểu thủ tục, hơn nữa khi đưa thẻ cảnh sát ra, họ là đồng nghiệp, giao tiếp cũng nhanh hơn.

Cô gái ngồi trên ghế sofa vài phút mới hoàn hồn: “Cảm ơn cô, còn có cả anh…”

“Chồng tôi.” Trĩ Nguyệt lo cô gái sợ hãi nên cười nói: “Anh ấy là cảnh sát, cô yên tâm.”

“Cảm ơn hai người.” Cô gái uống một ngụm nước Trĩ Nguyệt đưa.

Một lúc sau cảnh sát đến gõ cửa, nhờ cô gái đến đồn làm bản khai. Trĩ Nguyệt kéo theo Chu Thần Cảnh đi cùng, nghĩ rằng cô gái một mình đi du lịch gặp phải chuyện như vậy thật xui xẻo, muốn giúp cô ấy.

Cô gái ngại ngùng nói: “Tôi vừa nhắn tin cho chồng, anh ấy đang bắt chuyến bay sớm nhất từ Kinh Bắc đến đây, không cần làm phiền hai người.”

Trĩ Nguyệt làm người tốt đến cùng, hào phóng nói: “Từ Kinh Bắc đến Sùng Đô nhanh nhất cũng mất một tiếng, chúng tôi sẽ đợi cùng cô đến khi anh ấy đến.”

Cô gái lại cảm ơn họ mấy lần.

Trong thời gian ngồi đợi ở sảnh đồn cảnh sát, Trĩ Nguyệt và cô gái trò chuyện, còn thêm WeChat cho nhau.

Cô gái nhìn thấy ghi chú của Trĩ Nguyệt, ngạc nhiên hỏi: “Cô là Trĩ Nguyệt? Biên kịch Trĩ Nguyệt?”

“Cô cũng quan tâm đến mấy thứ này à.” Trĩ Nguyệt nghĩ những người làm hậu trường như họ chẳng có nhiều người để ý.

 

Cô gái cười: “Thỉnh thoảng tôi cũng xem, tôi rất thích tất cả kịch bản cô viết.”

“Nghe cô nói làm tôi đỏ mặt luôn.” Trĩ Nguyệt càng thích cô gái trước mặt, “Cô tên là Ôn Dĩ phải không? Tên rất hay.”

Sau đó hai người tâng bốc nhau năm phút, giống như tiếc nuối vì không gặp nhau sớm hơn.

Trĩ Nguyệt biết Ôn Dĩ gần đây đang du lịch một mình, tò mò về trải nghiệm dọc đường của cô ấy, hẹn sẽ gửi hướng dẫn du lịch cho cô ấy và có dịp sẽ đi cùng nhau.

Cho đến khi chồng của Ôn Dĩ đến, Trĩ Nguyệt và Chu Thần Cảnh mới rời đi.

Trĩ Nguyệt và Chu Thần Cảnh thong thả đi về, vui vẻ nói: “Chú cảnh sát, chúng ta hành hiệp trượng nghĩa ở vùng đất lạ, ngầu đấy chứ!”

“Gọi chú cảnh sát gì chứ.” Chu Thần Cảnh bắt lấy Trĩ Nguyệt đang định chạy.

Trĩ Nguyệt: “Đêm hôm trước trên giường anh còn bảo em gọi mà.”

Chu Thần Cảnh nắm cằm cô, ho khan không tự nhiên: “Không nói chuyện này.”

Thắng cuộc đấu khẩu, Trĩ Nguyệt kiêu ngạo làm mặt quỷ.

Gió đông lạnh, Chu Thần Cảnh dùng tay chỉnh lại mũ len cho cô: “Không đến lễ trao giải, không tiếc nuối sao?”

“Tại sao phải tiếc? So với việc đến lễ trao giải, em thích nắm tay anh đi dạo hơn.” Trĩ Nguyệt đung đưa tay Chu Thần Cảnh, nhảy nhót, “Làm

việc mấy năm nay em đã hiểu ra, công việc là để sống, còn cuộc sống mới là để tìm ý nghĩa.”

Chu Thần Cảnh khẽ cười.

“Còn anh chính là cuộc sống của em.” Cô nói. Chu Thần Cảnh chính là ý nghĩa của cô.

“Cuộc sống như vậy còn phải trải qua mấy chục năm nữa, có chán

không?” Chu Thần Cảnh kéo cô vào gần, cánh tay áp sát, đứng thân mật hơn.

Lợi dụng chiều cao, Trĩ Nguyệt tựa đầu vào cánh tay Chu Thần Cảnh: “Bốn năm qua anh có thấy chán không?”

 

“Cô Trĩ, giờ là anh đang hỏi.” Chu Thần Cảnh di chuyển tay xuống, véo má tròn trịa của cô.

Trĩ Nguyệt cười và né tránh: “Không chán! Thậm chí em cảm thấy cứ sống với anh đến khi tóc bạc cũng chẳng sao cả.”

“Nhưng mà —”

Chu Thần Cảnh quay mặt nhìn cô, hơi nhướng mày.

“Anh nói xem khả năng chúng ta sinh một đứa bé có lúm đồng tiền là bao nhiêu?” Đôi mắt Trĩ Nguyệt sáng lên, hỏi rất chân thành.

Chu Thần Cảnh bất ngờ về chủ đề của cô, cười nói: “Năm mươi phần trăm.”

“Ơ! Mới có năm mươi phần trăm thôi à, nếu nó không có lúm đồng tiền, em sẽ không công nhận nó đâu.” Trĩ Nguyệt chọc chọc vào vị trí lúm đồng tiền của Chu Thần Cảnh, “Cục cưng nhà của chúng ta phải ngọt ngào như cảnh sát Chu.”

Người ngoài cho anh nhiều lời khen, nhưng với Trĩ Nguyệt, anh chỉ là ngọt ngào.

“Ngọt?”

Trĩ Nguyệt tinh nghịch nói: “Thì thầm với anh nhé, mỗi sáng em đều lén hôn anh một cái, ngọt lắm.”

“Chúng ta bao giờ mở blind box má lúm đồng tiền đây?” Trĩ Nguyệt thăm dò hỏi.

Chu Thần Cảnh: “Tối nay nhé?”

Mặt Trĩ Nguyệt hơi đỏ: “Vậy thì thử xem!”

Cô cầu nguyện nhất định phải sinh một đứa bé có lúm đồng tiền, đáng yêu đến mức dù nó làm điều xấu cô cũng không giận.

“Để anh cõng em, về sớm thôi, đồ ăn khuya đang đợi em.” Chu Thần Cảnh ngồi xuống trước mặt cô.

Trĩ Nguyệt lao lên, ôm chặt cổ Chu Thần Cảnh và bắt đầu đưa ra điều kiện: “Còn phải xem một bộ phim nữa! Dù sao mai không cần dậy sớm, anh phải ngủ nướng với em.”

Chu Thần Cảnh không có thói quen ngủ nướng hay lười biếng trên giường, nhưng Trĩ Nguyệt một mình làm người lười biếng thì cảm thấy

 

có tội, nhất định phải có anh bên cạnh. Chu Thần Cảnh cũng chiều theo cô, không ít lần làm biếng cùng cô.

“Được.”

“Cảnh sát Chu, anh tốt quá, em yêu anh lắm!”

Chu Thần Cảnh bị giọng điệu đáng yêu của cô chọc cười, dịu dàng đưa tay v**t v* gáy cô.

Được ở bên một tâm hồn thú vị như vậy, cuộc đời còn lại sao có thể chán được.

HẾT

 

------oOo------

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
170
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
59
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
474
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
751
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
117
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
235
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...