Chương 334: Lễ Phép
Vào lúc mười hai giờ trưa, Hạ Hạ đang ăn cơm.
Trước mặt cô bày bốn món ăn, hai món mặn và hai món chay, cùng một bát cơm nhỏ. Tối qua cô đã gọi điện cho quầy lễ tân và biết được rằng có thể mượn nhà bếp, sáng nay cô lại phát hiện khách sạn còn chu đáo chuẩn bị sẵn nguyên liệu phù hợp với ẩm thực châu Á.
Nấu ăn cho một người thực ra không dễ, nên Hạ Hạ đã làm phần ăn dành cho hai người, một nửa cô cho vào hộp giữ nhiệt đưa cho trợ lý, nửa còn lại mang về phòng làm bữa ăn trưa.
Hiện tại lúc này cô đang vừa ăn cơm vừa gọi điện cho Lai Á.
Lai Á ôm điện thoại than thở, cô ấy đã bị què một chân rồi, vậy mà ba còn định đánh gãy nốt cái chân còn lại, may mà ông nội có mặt ở nhà, nếu không thì cô ấy thực sự đã thành người tàn phế mất.
Hạ Hạ bị cô ấy chọc cười, nhân tiện nhắc đến chuyện hóa đơn tối qua. Lai Á phía đầu dây vừa nghe xong đã ngạc nhiên: "Hả? Cậu thực sự làm vậy á? Không gặp mặt anh ta, chỉ gửi hai hộp đồ ăn qua thôi sao?"
"Ừm... đúng vậy." Hạ Hạ hiểu được giọng điệu của Lai Á, hỏi: "Cậu có cảm thấy làm vậy có hơi thất lễ không?"
Lai Á thành thật gật đầu: "Có một chút, nhưng chuyện này cũng không thể trách cậu! Người ta đã cứu mạng tớ, đáng lẽ tớ nên đích thân cảm ơn người ta, ai ngờ ba tớ lại đột ngột để người đến bắt tớ đi, cuối cùng lại để cậu thay tớ xử lý chuyện này, nhưng mà này, Hạ, tớ có một câu hỏi."
"Sao thế?"
"Chính là... cậu thật sự chỉ vì lý do an toàn nên mới làm vậy thôi sao? Sao tớ cứ cảm thấy cậu có vẻ không muốn gặp anh ta ấy? Nhưng anh ta trông rất giống chú của cậu, nếu như anh ta thực sự chưa chết, vậy thì cậu vẫn còn người thân trên thế gian này mà, chẳng lẽ cậu không vui sao?"
Hạ Hạ không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.
Lai Á hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đã xảy ra giữa cô và Chu Dần Khôn, mà bản thân Hạ Hạ cũng chẳng thể nói ra.
"Tớ thực sự rất tò mò liệu anh ta có phải chú của cậu không, trên đường về tớ đã nghĩ suốt mười mấy tiếng nhưng vẫn không thể hiểu được, Hạ, cậu là người gần gũi với anh ta nhất, cậu cảm thấy sao? Anh ta có phải không?"
Câu hỏi này còn khó trả lời hơn cả câu hỏi trước.
Hạ Hạ mím môi, chần chừ một lúc rồi nói: "Tớ cũng không biết nữa, có nhiều điểm rất giống, à không chỉ là giống thôi đâu, mà phải nói là y hệt, kể cả giọng nói luôn, nhưng cũng có những điểm lại không giống chút nào, ví dụ như..."
"Ví dụ như gì?" Lai Á tò mò hỏi.
"Ví dụ như cách anh ta nói chuyện và hành xử rất có chừng mực, anh ta không hề tỏ ra hung hăng hay ép buộc, thậm chí còn nói rằng rất vinh hạnh khi được giúp đỡ chúng ta." Hạ Hạ cẩn thận nhớ lại: "Tối qua anh ta nói muốn ăn đồ ăn châu Á, lúc đó tớ cảm thấy hơi bất tiện, anh ta dường như đã nhận ra ngay lập tức nên liền nói không cần nữa, còn bảo là đã cảm nhận được thành ý rồi, chúc chúng ta đi chơi vui vẻ, cảm giác như rất tôn trọng người khác."
Bình luận