Chương 222: Chăm sóc
Trung tâm tư vấn ở tầng trên, Hạ Hạ không vào thang máy mà đi cầu thang bộ.
Chỗ cầu thang có một cửa sổ lớn, ánh nắng rực rỡ chiếu qua cửa sổ, chiếu sáng toàn bộ cầu thang. Cô gái đi theo ánh sáng bước từng bước một lên cầu thang.
Bước ra khỏi cầu thang, bên phải là phòng tư vấn do Bộ Nội vụ thành lập, sau khi biết quyền giám hộ đã được thay đổi thành công, Hạ Hạ đứng trước bàn tư vấn một lúc lâu mới hồi thần.
Sự việc lại hoàn thành suôn sẻ như vậy, cô cũng không biết là do cô may mắn hay là do ba mẹ và bà ngoại ở trên trời đang bảo vệ cô, mọi việc thuận lợi hơn cô mong đợi rất nhiều.
"Bạn học nhỏ, tôi có thể giúp gì cho em?"
Nhìn thấy cô ngơ ngác nhân viên lên tiếng hỏi, rót một cốc nước cho cô.
Nước ấm được đưa tới tay, Hạ Hạ nói: "Em muốn ra nước ngoài."
Loại yêu cầu này rất bình thường, nhân viên hỏi: "Em định đi nước ngoài làm gì?"
"Du học ạ."
"Được thôi, nhưng chúng tôi không đủ khả năng chi trả chi phí du học cho em. Mặc dù quyền giám hộ đã được chuyển giao nhưng bộ phận dân sự chỉ đảm nhận những trách nhiệm giám hộ cơ bản nhất, chẳng hạn như giúp em điều phối các thủ tục ra nước ngoài và liên hệ với trường phù hợp với tư cách là người giám hộ, tuy nhiên, những thứ như vé máy bay, chi phí sinh hoạt, vân vân, đều là những thứ chúng tôi không thể giúp được."
Hạ Hạ gật đầu, bày tỏ cô đã hiểu.
Nhân viên cũng có hiểu biết chung đối với tình huống này, mặc cô bé không có người giám hộ nhưng hẳn là đã được thừa hưởng một khối tài sản thừa kế lớn.
"Vậy em muốn đến nước nào? Vì mỗi nước có chính sách visa du học khác nhau nên chúng ta phải chuẩn bị nhiều thứ khác." Nhân viên chỉ vào mẫu đơn bên cạnh: "Đi các nước khác nhau, thông tin cần điền cũng khác nhau."
Hạ Hạ kỳ thật cũng không biết nên đi đâu.
Trường hợp xấu nhất là dù cô có đi đến quốc gia nào cũng sẽ có khả năng bị anh phát hiện và tìm thấy, dù sao Chu Dần Khôn cũng chưa chết—
Tin tức cô nhìn thấy lúc sáng chợt lóe lên trong đầu.
Tin tức nói Chu Dần Khôn đang bị Nga truy nã.
Nói cách khác... chỉ cần anh còn sống mà đặt chân đến đất nước đó thì vẫn có khả năng bị phát hiện và bắt giữ.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ đi du học ở đất nước đó, Hạ Hạ cũng chưa bao giờ tìm hiểu đến phong tục tập quán của Nga, cô chỉ biết mùa đông ở đó rất lạnh.
Nhưng mà, đó là một nơi cực kỳ nguy hiểm đối với Chu Dần Khôn.
Trong lòng dâng lên dũng khí, Hạ Hạ ngước mắt lên, nói từng chữ: "Đi Nga."
*
Lúc cô ra khỏi Thư viện Quốc gia thì đã là hai giờ sau.
Chiếc SUV vẫn đậu ở chỗ cũ, Hạ Hạ một tay cầm tài liệu in ấn cô vừa in, vừa mở cửa ra đã giật mình.
Bình luận